Thứ Sáu, tháng 12 27, 2013

57. Lễ Giáo ; Church Ceremony

Thực hành dịch sang Anh ngữ tự học: số 57
Practice self-taught English translation: No.57
(Hiệu chỉnh và dịch thuật : Lê Đức Huyến ; Correction and Translation: Le Duc Huyen)
* Dịch sang Anh ngữ ; Translations into English: Học hành phải biết "chỗ sai"...Tầm cầu học hỏi, miệt mài nên thân! ; Learning to know "the wrong place" ... The demand to learn, hard to the body!
Thực hành đọc Chơn lý ; Practice reading Truth
Lễ Giáo
Church Ceremony
(禮 教)

(Ghi chú: theo lời Sư Thầy GIÁC TỊNH, kể lại rằng: nguyên nhân Sai Sót, chưa nói chuyện "tam sao thất bổn"..., quyển chơn lý số 57 nầy, do người miền Bắc, đánh máy lại, nghe từ trong băng, đĩa...mà ghi chép lại ! Quyển rời...Trò hiện còn lưu giữ...1956, nên dư những từ nói "đệm" của Tổ Sư ! OK !  )
***
Mai vàng lỗ chỗ, rơi năm cánh...
Sao khuya thao thức bảy vì sao ?
Lễ nghĩa hư không ngọt ngào,
Hướng nào chúng đại, thuyền trao...chỗ ngồi !
( Trang 852-864 ; Pages 852-864)
Lễ là cách bày tỏ ý cung kính; Mass is the expression of respect. Lễ giáo là giáo lý của cách bày tỏ ý cung kính, hay cũng tức là, cách bày tỏ ý cung kính, là một phương pháp giáo hóa, một giáo lý tốt đẹp, quan trọng của đời sống nhơn loại. ; Morality is the teaching of expressions of reverence, or also that is, how to express reverence, as a teaching method, a nice doctrine, importance of humanity lives.
Ghi chú: (quyển Chơn lý nầy, có nhiều phiên bản...dị biệt, từ quyển rời, trọn bộ chữ LỚN, chữ trung, bộ chữ nhỏ..., phiên bản lần tái bản....!  chữ "viết"...không phải là chữ "giết" của trẫm ! hii...)
a) teaching (n.) là danh từ giáo lý, trong cấu trúc cụm từ của Công thức: the + Noun + of + Noun: the teaching of ...
b) teaching (adj.) là tính từ trong cụm từ một phương pháp giáo hóa = a teaching method [từ gốc teach(v): dạy, giảng dạy, giáo hóa...]
c) nếu còn dùng "gạch nối" : giáo-lý = the doctrines ! Và, tương tự nếu tiếng Anh là teaching-method...thì từ teaching là một danh từ...thành lập từ-kép, trong tiếng Anh...ok ! (teaching: lại trở thành là danh động từ: V+ing)
_ Comment: OK hiểu roài...nếu phân thành câu phức hợp dùng chấm phảy, thì nó trở thành mệnh đề "is...."...thiếu đại từ quan hệ...thành câu "cụt", câu què ! Ok...là SAI-WRONG... nếu...phân thành câu phức hợp ! OK thống nhất rằng "as a teaching method" là cụm danh từ...ví sánh ! khác với mệnh đề: "is a teaching method"...mà thiếu "which" điều mà !...hay that rằng là...ok ! Nói cách khác, là theo phong cách tiếng Anh, trước đó : or also that is...mà sau đó lại "is"...là "lủng củng" chứ ! Vậy, dịch sai phong cách là cần chú ý ! OK ! 
Lễ giáo là nền tảng của sự thương yêu, thiện cảm, thân thiện, dung hoà tốt đẹp với nhau, ấy là: phép, sống đời tốt đẹp nên gọi là lễ phép. ; Morality is the foundation of love, sympathy, friendliness, nice reconcile with each other, namely: permits, good life should be called polite. Lễ phép là một qui tắc, là phép tắc, là một kỷ luật thiện, mà người có sự lễ phép, là sẽ được sự vui sướng nhất trong đời; Polite as a rule, is allowed to rule, is a good discipline, but who has the respect, as will be the happiest in life.
Notes: Thủ thuật, định ngữ cho câu văn, dùng dấu hai chấm (colon;.... : phép....), là tránh cách dịch, thêm vào chủ ngữ...he, she, it ...của robot.dịch ! Và cụm từ đã được dịch...should be called polite ! (nên được gọi là lễ phép) lại hiểu thêm từ "xin phép-permits", cho phép, được phép, thõa thuận giữa "đôi bên" xin, cho và được...., được thêm "s."...là được chia thì, ngôi thứ ba số ít..."động từ thêm s.".....làm cho câu văn Anh ngữ phong phú hơn ! Và namely=ấy là ! Ok good ! OK, chủ ngữ của câu là "ngầm hiểu" và chủ ngữ là người đọc văn bản...chứ còn có ai vô nữa mà hỏi...nhĩ ! 
Nhứt là, sự lễ bái sẽ làm cho vơi bớt đi nỗi khổ của trong người, mà thấy tâm hồn càng sạch nhẹ, an ổn, vui vẻ và thêm sự mừng rỡ nữa. ; Most of all, the worship will make travel alleviate the suffering of the people, which saw the soul as clean light, peace, fun and extra rejoice. Lễ phép là một hiếu thuận, mặt đất của sự sống chung, hòa hiệp, quý báu lắm. ; Politeness is a filial piety, the ground of coexistence, harmony, very precious.
Note: Nhứt là, "sự lễ bái" là chủ ngữ của câu có động từ là tương lai-sẽ-làm cho: will make....; và chữ "đi" là "travel"...nếu bỏ chữ đi...thì mất ý nghĩa chữ làm-make ! Chữ "nữa" ở đây, không phải là more...mà là "and"...và, còn, nữa...liền kề với chữ "thêm-extra" ! (Ok..vậy sorry là dấu phảy trong sách chưa chuẩn xác...và "đi lễ bái"...như đi du lịch, thăm quan, đi chơi, ...ok ! )
Kẻ mà biết lễ bái, thì đời sống trở nên tự do, bác ái, rộng rãi và dễ thành công; Know whom worship, then life becomes freedom, charity, spacious and easy success; vì trọn đời vĩnh kiếp, sẽ không còn vị kỷ, tự cao và không có ai ghét giận, thù nghịch, bỡi có lẽ đối với ai ai cũng lễ bái hòa thuận được tất cả. ; eternal life because life, will no longer selfish, arrogant and no one hates anger, hostility, by perhaps for everyone to worship in harmony is all.
Ghi chú tiếp theo...là mệnh đề quan hệ, theo lối dịch "nhấn mạnh-cleft sentence (câu hàm ếch..mở há to miệng) "...chữ biết-Know, động từ lại đặt trước đại từ quan hệ hữu hạn, hạn định, chỉ về người whom !  Know whom worship...Nếu sau chữ Kẻ: (mà hai chấm, máy dịch là Man:....nhưng sai về phong cách viết tiếng Việt !) ! Động từ to be cuối câu is...mang nghĩa được ..mà to ....all thì chữ cũng đã được dịch ! 
Đời mà có lễ giáo, thì không bao giờ chiến tranh, khổ nạn, và rối loạn vì nhau. ; Life which morality, never war, tribulations, and pulled for each other.. (Đã tìm ra nguyên nhân, do bị gõ, đảo chữ: rối loạn, mà sách là chữ "loạn rối"; nhớ rồi...còn đường Bá-Đa-Lộc, Nha Trang, năm 1972, 3 tháng liền, ngày nào cũng tắm biển...đi ra con đường đó. Ngày 17/2/79...có quyển sách...ghi ngày...mua tại Nha Trang luôn ! Quyển nầy, đã từng dịch ra giấy ! Tại 62 Vũ Bão...lâu rồi ! ) (Kakka.....robot.text mới cho hay: "câu mất động từ" phát sinh bệnh lạ ?) . Cũng như xưa kia, thời loạn, đức Khổng Tử đem lễ giáo dạy ra, nên sớm được thái bình; Like the ancient, the chaos, Confucius teaches ceremony brought out, should soon be peace; còn đời sau, đang thái bình mà trở nên loạn biến, là bởi người ta đã quên dần: lễ giáo, thế nên gọi: lễ ấy là đạo; vô lễ: tức là đời, sửa, tập lễ giáo ấy là sửa đời, lập đạo ! ; also next life, is peace which becomes chaos turn, is because people have forgotten gradually: morality, so called: the ceremony was directed; rude: that is life, repair, training teachers ceremony was amended, established religion! Hay cũng gọi là, sửa lập đời mới tốt đẹp trở lại. ; Or also called, fix up nice new life back. (trong sách in sai chữ "lần", đúng ra là chữ "dần")
Lễ giáo có ba phần gồm nơi thân, khẩu và ý, kêu là hột giống lễ; thân xác: là cái vỏ, khẩu ngữ: là ruột, ý tưởng: là ngòi mộng của hạt giống. ; Morality has three parts consists of body, speech and mind, calling the ceremony seed; body: the shell, oral: the gut, idea: the breech of the seed. Thân xác lễ bái, là đầu và tay, chân, năm bộ phận của cơ thể, quỳ sát mặt đất! ; Worshiping body, the head and the hands, feet, five parts of the body, knees close to the ground! Khẩu ngữ lễ bái, là miệng nói lời cung kính ngọt ngào! ; Oral worship, speak reverently mouth is sweet! ;  Ý tưởng lễ bái, là ý tưởng niệm, thành thật, mến trọng! The idea of ​​worship, is the memorial, honesty, love and admire! (Sách in sai thành Phật, thật ra là "thành thật"). Gồm đủ cả ba như thế, mới nên trọn kêu gọi: đó là lễ phép được. Including all three like that, calling the new fulfillment: it is to be polite. (to be polite là nguyên mẫu: to + be + adjective[adj.-tính từ] polite: lịch sự, lễ phép, có học thức.) Ok, agree...and im+polite=impolite: bất lịch thiệp! ừ há...vậy un+gain+ly= ???
Và nếu trọn hột giống lễ, tròn trịa, đầy đủ, chắc thật, mà gieo trồng tại đâu, là ở nơi ấy: ắt sẽ sanh cây, trổ bông, trái kết quả về sau. ; And if the whole ceremony seeds, plump, full, surely, that planted Where, as in that place: surely will bear tree, flowering, fruit results later; Vậy nên gọi, miếng đất xấu: là ác, miếng đất tốt: là thiện, miếng đất trong sạch: là đạo đức; là chỗ gieo trồng hột giống lễ bái, để phải được kết quả, ảnh hưởng ngày sau đó. ; So call, bad plot: evil, good piece of land: the good, pure land: is ethical; is where the seed of worship, to have been the result, affected days later. Như thế nghĩa là, kẻ nào thật tâm tôn sùng: cái ác, sẽ trở nên ác ! ; How mean, who really adored mind: evil, become evil! Ai thật tâm tôn sùng: cái thiện, sẽ trở nên thiện và thật tâm tôn sùng đạo đức: sẽ trở nên đạo đức. ; Who sincere devotion: the good, will become good and sincere devotion to morality: morality becomes.
(Động từ becomes, nơi mệnh đề cuối có s, vì chủ ngữ ngôi thứ ba, số ít...và nó mang nghĩa tương lai, nên không đi liền sau với động từ sẽ-will..., như mệnh đề trước, will become...chú ý Google dịch...đảo ngữ, nghĩa lý mới phù hợp. )
Cũng tức là: ; Also ie:
1) Người ta muốn được ích lợi cho thân, muốn cho thân sống dai, là phải nên kỉnh trọng cái thân người lớn tuổi hơn. ; People want to be helpful to the body, the body wants to live long, is to be respected older person's body. "Kính lão, đắc tràng" ; "Respected elders, attained longevity";  Nghĩa là ai muốn được trường thọ sống lâu, thì đừng làm ác để phải bị chúng giết hại sớm; Meaning that anyone who wants a long life longevity, then do not have to be evil to kill them soon ; mà phải xem gương của những bậc ông già kia, ấy là kẻ thiện lành, không gây sự ác hại ai, nên họ mới được sống đến già như thế. ; but to see the example of the old man the other ranks, who was goodness, not evil cause harm anyone, so they will live to old like. 
2) Người ta, bằng mà muốn được ích lợi cho trí huệ, muốn được cho trí sáng thông minh, là phải kỉnh trọng cái trí của người có học. ; It is, by that'd be beneficial to wisdom, wants to be the bright intelligent mind, is to respect the mind of educated people. Dẫu cho lớn hơn ta, hay nhỏ tuổi hơn chúng ta, nhưng trí sáng, thông minh, hơn ta, ấy tức là thầy ta, ta đều phải nên lễ bái, gieo trồng hột giống lễ. ; Though larger than us, or younger than we are, but where bright, intelligent, than us, that means our teachers, so we have to worship, the seed of the ceremony. Vì có sự cung kỉnh mới có vâng lời, có quý trọng mới có noi gương: thì mới có thể học tập và hành theo như người, được như chư Thiên cao thượng. ; Because of the new respectfully obeyed, there is a new respect for imitation: to be able to study and act as a man, as noble Gods.
3) Còn như người ta muốn lợi ích cho tâm, muốn cho "tâm" chơn thật, chánh, ngay, tròn lớn, là phải kỉnh trọng cái tâm của người tu, vì người tu là trau tâm, nên dẫu cho hạng bậc nào đi nữa, dẫu cho trẻ con nghèo thấp, xấu xa, cũng có thể là: thầy dạy đạo gương mẫu của ta, mà ta hằng lễ bái, cúng dường hầu hạ, để được "tu tập" y như người: ấy là chỗ miếng đất tốt quý hơn hết, trong sạch hơn hết, để cho ta gieo giống tâm, lễ bái tôn trọng, hầu được cho ngày sau kết quả "tâm", quả Niết-bàn: như Phật là vĩnh viễn; And as for the benefits they want mind, want to "mind" the true, primary, right, big round, is to be respectful of the religious mind, because the practice is cultivate mind, so even though any grade level go again, albeit low child poverty, ugliness, and can be: teacher religion our model, we constants worship, offerings servant, to be "practice" as people: that is where land better than you all, the cleaner of all, let us sow the seed mind, worship and respect, almost to the day after the results were "mind", Nirvana result: as Buddha is permanent.
Thế nên gọi là hột giống lễ bái có ba điều ích lợi : ích lợi vì thân, ích lợi cho trí, ích lợi cho tâm, hay là vì thân, vì "trí", vì tâm, nên mới phải có lễ bái giáo pháp; So-called seed of worship have three benefits: benefits for body, mind benefit, benefits for the heart, or the gods, because "mind", because the mind, so to have new worship teachings.
(Tụng chơn lý; Chanting of truth)
Kìa những người: thường nhơn lớn nhỏ, người ta mà lễ bái kẻ ác, là không phải "kiêng sợ nó"! Mà cũng là sợ cái ác tâm của mình, tập nhẫn nhục, để đè nén cái ác trong tâm của mình, để đừng chống cự với ai ai, là ý muốn tránh sự chết khổ cho thân người, thân mình và tất cả, hay cũng là: sự lễ bái để van xin cái lợi danh, tánh mạng, nhu cầu chi ...cho thân đó vậy. Behold the people: often large and small kindness, people that worship evil, is not to "abstain fear it"! Which is also afraid of his evil heart, practice patience, to suppress the evil in his heart, so do not fight with everyone, the desire to avoid suffering the dead body, and all his relatives, or also: the worship to the fame begging, threatening, spending needs for themselves ... so there. Kìa người giàu có ông già, mà tự lễ bái người tuổi trẻ nghèo hèn, là bởi: các bậc ấy muốn cầu cho cái trí, bởi mình là đang thiếu trí, khổ sở lạc lầm. Behold the rich old man, self-worship that poor young people, is by: the level he wanted to pray for the mind, because his mind is are missing, lost miserably wrong.
Kìa nữa: ông vua, ông quan, mà tìm kiếm lễ bái: người tu xấu xa, thấp thoải, là vì các vị ấy đang lúc: phải cần dùng tâm, cái tâm chơn thật, tròn lớn, chánh trực. Vậy, thì mới nên hay cho sự ích lợi lớn lao và bền vững: không thất bại ! Look again: the King, his officials who seek worship: the bad religious, laid low, is because he is now: must be necessary to use the heart, true, large round, upright. So, is new to or for the greater benefit and sustainability: do not fail! Thế nên, xưa kia Phật và Tăng sư xin ăn, mà các vua quan, chư Thiên, Bồ Tát: lễ bái, là không có điều chi lạ cả. Bởi địa vị càng quan trọng, sự việc càng nhiều lòng tự ái càng sanh, là cái "chân tâm" sẽ lần hồi tội lỗi, hao mòn hư hoại trở lại, nghĩa là mất đi sự bình đẳng trong sạch của lẽ thường, như buổi: lúc ban đầu kia vậy ! So, ancient Buddha and his monks begging, that the rulers and gods, Bodhisattvas: worship, is not there anything strange at all. Because more and more important position, the more the pride as being, is the "true mind" will once in sin, decay back depreciation, ie the loss of pure equality of common sense, as sessions: initially there too!
Do đó mà đức Huệ Năng xưa, rầy la dạy những người lạy cái đầu không sát đất, rằng: "Lạy để trừ kiêu mạn, cúi đầu lạy thế sao: cách xa mặt đất, "tánh cố chấp bản thân mình" thì tội sanh, quên công phước không hạng bậc nào."; Thus the ancient virtues Hui Neng, who teaches nags head bowed not the ground, said: "Kowtowing to except pride, so why bow bow: far above ground, "intolerant myself," the sin of birth, forget the blessing does not grade level."
Ông Đạt Ma nói : "Dứt kiêu mạn thì đắc quả A La Hán", mới dứt luân hồi sanh tử tương đối được.
Mr. Lama said: "Termination pride is attained Arhat", new samsara end relative.
Kìa như Bồ Tát: Thiện Huệ, đầu, tay, chơn, quỳ "cúi sát" trên vũng bùn lầy, xõa tóc mà lót chơn cho đức Phật Phổ Quang Như Lai, mà được thọ ký quả Phật: Thích Ca Như Lai. Về sau, ấy bởi: công đức hạ mình tôn kính đạo, nên mới đắc đạo; Behold as Bodhisattva: Thien Hue, head, hands, feet, knees "bent close" in a pool of mud, loose hair that lined feet for Pho Quang Tathagata Buddha, which is effective prediction Buddha Shakyamuni Tathagata. Later, was by: condescending merit respect religion, should incoming religion.
Lại như con voi và con vượn, hạ "cúi sát" quên mình, dâng nước trái cho đức Phật Thích Ca, mà được sanh lên cõi trời; thật thế, kẻ biết mình thấp là sẽ được cao, hôm nay thấp là mai sẽ cao, thân thấp là tâm trí sẽ cao, càng thấp bao nhiêu là sẽ càng cao bấy nhiêu, người "trí huệ" thấy rõ ngày xa: về sau là như thế; Again like elephants and gibbons, lowered "bent close" forget yourself, give juice to Shakyamuni Buddha, which were born to heaven, indeed, who knows he is going to be low as high, low today is tomorrow high, low body mind will be high, as will lower how much higher the stakes, the "wisdom" clear days away: the following is like.
“Cao nhân tắc hữu, cao nhơn trị”, dầu ta đã đến được địa vị nào đi nữa, ta cũng vẫn là đang ở lớp giữa mà thôi, vì trên hơn chúng ta bao giờ: cũng còn... kẻ khác nữa ! "The high's own rules, high goodness value", though I have to be standing way, we're also still be in the middle class only, on more than we ever: also ... and another! Bởi biết thế, nên kẻ sống bằng tâm, cho rằng: tự cao là cái dốt, cái khổ, cái chết, cái ác, cái "thấp thoải", hẹp hòi địa ngục, vì càng "tự cao", là địa ngục: sẽ càng xa sâu thêm mãi, vậy ! By knowing that, should those who live by the heart, for that is the stupid higher self, suffering, death, evil, the "less comfortable" narrow hell, because as "higher self", is hell: will become far more deep forever, too! Và cũng là các nhà tu, thường gọi rằng: đời là một cái hố chông gai, nguy hiểm, nhưng cái cây gậy lễ phép, nó sẽ giúp cho người vào, ra thong thả, tánh mạng vững vàng và lại còn cứu vớt được biết bao nhơn loại, thật vậy, lễ giáo: là cảnh thiên đường của người trí huệ, vui tươi, cao thượng an nhàn, mà cũng là sự xinh đẹp nhất trần gian, là cái đẹp của nết tánh hạnh hơn là sắc diện, thân hình nhơn loại. And as well as the monks, often called that life is a pit of thorns and dangerous, but a polite stick, it would help for people entering and leaving unhurried, steady-threatening and even saves how humanity, in fact, religious ceremonies: the scene's paradise wisdom, joyful, sublime comfort, but also the most beautiful on earth, the beauty of morality streak over the countenance, body humanity. Quý nhất là sự lễ giáo, là người ta có biết lễ phép với nhau, thì không bao giờ chiến tranh với nhau, bằng tội lỗi: sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, uống rượu, chơi bời sái quấy. You are the best religious ceremony, is polite people know each other, never at war with each other, by sin: killing, stealing, sexual misconduct, lying, drinking, playboy wrong.
Nhờ "lễ giáo" mà từ loài thú, cho đến trẻ con, tất thảy được nảy nở lòng nhơn, biết thiện. Kìa một người biết lễ phép đối với tất cả, thì sẽ được mọi sự tha thứ của tất cả, sẽ được cái lợi đến biết bao, và nhất là như đứa bé con lễ phép kia ! Được người ta: nâng cao khỏi đầu, để trên lưng vai, mà không ái ngại. Đúng lý như vậy: hạ mình là hay hơn hết thảy. Thanks to "rites" that from animals, to children, all else is blooming kindness, good to know. Behold the one who knows polite to all, there will be any forgiveness of all, will be a benefit to many, and especially as the other polite kid! Was people: raise your head, shoulders to the back, but not afraid. True justice so: condescending or more is all. “Muốn được người, tôn phục mình, thì trước phải: phục tôn người, gieo nhơn, hái quả: không sai chạy, người ghét, người thương yêu: chớ bất bình”.; "Want to the people, respect for themselves, before they must: respect for people, sow goodness, picking fruit: not running wrong, people hated, people loved; do not discontent". Xưa kia, Ngài Đạt Ma: đã cúi lạy "Tôn Thắng" chín lạy, nhưng rồi "Tôn Thắng" sẽ lạy lại Đạt Ma trở lại: mười tám lạy, đâu có mất chi đâu. Formerly, he Lama: has bowed "Ton Thang" nine bows, but then "Ton Thang" will bows Lama to return: bows eighteen, where spending is lost.
Khác thể nào học trò lạy thầy: trau trí đức, để ngày sau nên ra, mà đệ tử sẽ lạy lại: gấp muôn ngàn lần hơn, nhân quả: vay trả xoay vận, mà về sau là được nhiều hơn lúc trước; Other students can worship him: cultivate virtuous mind, to be the day after, that his disciples will take back: more than thousands of times, cause and effect: borrowers pay rotate operation, which is much later than the time before.
Thế nên, đức Khổng Tử đã lập ra: "nhu-đạo", là giáo lý nho nhã, nhu hòa, dẻo dai, mềm yếu, để thắng được: sự mạnh cứng, bở giòn, Ngài cho rằng: Người ở đời thường tật đố với kẻ trên hơn, nhưng lại thương xót người thấp kém, vì vậy mà đạo Ngài là đạo làm con, Ngài và chư đệ tử thảy đều: tự xưng "con" với "thiên hạ". So, Confucius created the "Judo", is elegant teachings, gentle, supple, soft, to win: the strong hard, brittle friable, he said that in real life people jealousy with more guys on, but pity the poor, so that his teaching is filial, and His disciples are all: self-proclaimed "beings" with the "lower natural". Và, lúc còn nhỏ Ngài tập luyện lễ bái, đến khòm lưng, cục đá, khúc cây, cái chi...Ngài cũng lễ bái cả, Ngài: lễ bái tất cả mọi người cho đến con vật, như thế là để tập quên mình, theo "nhu đạo". And, his childhood workout worship, to the back stoop, stones, sticks, so...He spent the whole worship, Him worship for all people to animals, so as to set forget his, according to "Judo". Ngài chỉ ra kìa, loại thú vật: còn có "lễ giáo" thân thiện nhau thay ! Hai con cá: gặp nhau, đâu đầu xuôi lặng, để tỏ kính ý cho nhau, con chim: còn biết "ríu rít" gật đầu, và con mèo: thì lấy tay rờ với, con lợn: thì biết hít hưởi hôn nhau. He pointed out at that, kind of animal: there are "rites" friendly together instead! Two fish: meet, where the first down quietly, to compliment each other, the bird: also known "gurgling" nod, and cat: he took his hand and touched with, pigs: they know inhaling smelling kiss. Vậy nên Ngài dạy "phép" của "lễ giáo" là: con thì sáng và chiều phải lạy cha mẹ: đền ơn và xin học hỏi, đối với anh chị của mình: thì khi "có lỗi" phải lạy, cùng lâu ngày gặp nhau, cũng phải lạy, đi và về, phải lạy: cha mẹ, xá chào: anh chị; So he taught them "permission" of "rites" are: children, bowing morning and evening to parents: please give back and learn, to his siblings: then the "error" to bow, the long days met, must bow, off and on, to bow: his parents, amnesty offered: brothers and sisters;"phép" của lễ bái là lễ bái người còn sống hiện tại bây giờ, vì sự cung kỉnh là để vâng lời, vâng lời là để thực hành theo, cùng sự biết ơn là phải ngay trong lúc "sanh-tiền" mới phải là vậy. "permission" of worship is the worship alive now, today, because of the reverence for obedience, obedience is to practice, the appreciation is just in time to "pre-birth" must new is so. Sở dĩ đời sau, người ta lạy bàn thờ kẻ chết, ấy đó, là sự lập lại việc trước, để làm gương: hiếu thảo dạy dỗ cháu con, cùng tập cho trẻ nhỏ ham chơi ngang ngạnh, tập lạy kẻ chết, là để cho quen lần lễ bái người sống cho được, có như thế, tâm mới trọn thiện, mới được học, mới yên thân cho về sau. The reason behind life, people worshiped the dead altar, which was, as the previous repetition, for example: teaching filial grandchildren, and training for young children giddy defiant, practice worship the dead, is time to get used to worship for the people who live there like that, good whole new mind, new school, new easiness for later. Và "phép" làm cha mẹ là phải chịu cho con lạy, bái, đặng cho con trẻ thêm đức tánh, mà cần nhứt là mình chẳng khá tự cao, vì tự cao là mất đức hạnh; vậy nên con càng lạy, là mẹ và cha phải càng xét mình khiêm tốn, như vậy: kẻ trên người dưới đều được thêm đức quý cả. And "allowing" parenting is subjected to beg, bow, to give children extra qualities, but he does not quite need the most is pride, because pride is a virtue lost, so the more the bowing, the mother and his father must reviewed more modest, like so: guys on the bottom are more virtuous you both.
(Tụng chơn lý; Chanting of truth)
Bằng trái lại, cha mẹ tự cao, con trẻ thì khiêm nhượng, tức là người lớn có học, giác ngộ, trí thức, kinh nghiệm nhiều, mà còn thấp kém thua trẻ nhỏ, hay như không dám cho con lạy, bởi mình quá hư tệ, như thế, dung thứ là càng dưỡng nuôi, tập hại cho cả dưới và trên hỗn độn. Vậy nên thuở xưa: con trẻ mà không biết lạy, vong ân, thất học: là cha mẹ chẳng bảo nuôi; By contrast, high self-parents, children, the humility, ie adult education, enlightenment, intellectual experience, but also poor lost children, or as not dare to beg, because his too damaged currency, so, is tolerated as nurturing practice harm to both under and over chaos. So oldtimer: children without knowing bowing, ingrate, lack of education: parents are not sure feed. Lại như, khi một đứa trẻ bước chân vào trường học là: “Tiên học lễ, hậu học văn”, còn người ở trong đời không lễ phép, là chẳng yên ổn, vui tươi mà sống đời được.(Trang 857) Again as, when a child is entering school: "First learning rites, later literacy education," and people in life are not polite, is not peaceful, joyful life that is. (Page 857)

Xưa kia, các vua quan thầy giáo, người ta đều lạy cả, là bởi các bậc ấy: thi ân làm việc nghĩa, xoay vần, chẳng chịu đáp ơn bằng tiền bạc, chẳng vì tiền bạc mà: tuyệt niềm nhơn nghĩa ân hậu! ; In the past, the rulers and teachers, we are the bowing, that is by the rank: almsgiving work means, spell rotation, please do not be answered by money, not for money but: absolute conviction that goodness grace !

Cho đến như ông thầy dạy đạo, dạy học trò tu, là rất lựa chọn, nên trong “cửa lễ, nhà hạnh”, chứa toàn là bậc trí thức đức cao, chớ không thâu nhập hỗn tạp và cũng là sự lựa chọn thầy, của một người tu là rất khó, vì khi người học trò tu: đã chánh tín, "chánh kiến" nhập môn vào "đạo" rồi, là giao tất cả sự hay của mình cho thầy, rồi ! không còn tự ý, riêng tư, gì nữa mới được; So far as religious education teacher, teaching religious students, is very selective, so the "gates ceremony, the virtues", which contains all the high moral wise, not mixed afferent and teacher choice , of a monk is very difficult, because when a student initiates have faith, "right view" introduction to "religion," then, is assigned all of his or for you, then! no longer voluntary, private, what else is new.

Ông thầy dạy: đạo là quý báu trên hơn tất cả: vua, quan lại, thầy, cha, kia nữa, bởi vua còn phải có quốc sư đạo giáo, mới được gọi minh quân, và các quan chức, thầy giáo, ông cha, là cũng cần phải nên: học đạo; The teacher taught: religion is more precious in all: kings, mandarins, teacher, father, and over there, by the king was to have state religion professor, called the new military intelligence, and other officials, the teacher, he father, also need to be: learn religion.

Bởi thế nên lời nói của các: vua, quan chức, cha, thầy giáo, là còn có chỗ sai, chớ còn thầy dạy đạo là: không bao giờ dạy quấy. (Trang 857) That's why the words: king, officials, father, teacher, is also the wrong place, for showing that religious education: teaching never interfere. (Page 857). Và đối với ông thầy dạy đạo: đã lựa chọn, là không bao giờ ai dám, cải lời một tiếng, theo ý của riêng mình, vì như thế, tức là ông thầy sẽ bỏ ra cho tự do; mà không còn dám ép buộc, vì lẽ học trò ấy hoặc đã: hơn thầy ! hay là đức hạnh đã hư, tâm ý đã loạn, bởi tự cao chấp ngã đó ; And for the teacher to teach religion: selected, is not nobody ever dared, disobey a sound, according to his own, as such, that is, the teacher will give out for free, but dared not pressed forced, perhaps because he or pupil: teacher more! or that virtue was damaged, the mind was chaos, because that ego pride; vậy nên từ xưa sự dạy đạo, phép thử để xem học trò là như thế ! Phép tìm "ông thầy" lại cũng rất khó vô cùng, và lắm khi ông thầy xử quấy với học trò, để rèn thêm đức hạnh, hoặc xét xem tâm ý: chánh, tà, "chơn", vọng, trình độ tới đâu, thật khó khăn lắm, mới trở nên Phật Thánh được, mà đầu tiên hết: cũng là dùng lễ giáo, để trau đức hạnh, bằng mà thiếu Lễ Hạnh, ắt không dạy đạo cho kẻ kiêu mạn, ác tánh, để phải nó: lấy "đạo" mà tạo đời, nhiễu hại chúng sanh, gây "nghiệp lực", tội, cho về sau. (tr.858) ; so from the ancient religious education, test to see how students are! Lets find "teacher" is also extremely difficult, and much as he treated his pupil harassment, to forging more virtuous, or whether the mind: right view, wrong, "true", expectations and qualifications to nowhere , it's really hard, become Buddhas are new, but first of all: is also used religious ceremony, to cultivate virtue, by which lack of Conduct, surely not for those who teach, arrogance, evil nature, to have it: taking "religion" that creates life, being harmful interference, causing "karma", guilty, for later. (p.858)
Lễ giáo là một chơn lý rất quý báu, là một "phép tắc" rất diệu mầu, là nấc thang: thiện lành tránh ác, vượt đến chót núi, mặt lầu cao trên, chỗ bình đẳng của hạng ông già, là lên khỏi mặt đất, hỗn loạn, ngang ác, của ở dưới lầy sâu; Religious ceremony is a very precious Truth, is a "manners" very wonderful mystery, the ladder: wholesome avoid evil, to overcome the mountain, high above floor surface, place of equal rank old man, is up from ground, chaos, evil level, below the deep swamp.
Kìa như số đông ông già hiền lương kinh nghiệm, ở chung nhau bình đẳng, trong sạch, yên vui hơn là bọn đám trẻ côi hoang, ngang tàng, cấu trượt; ấy phải chăng là nhờ: nấc thang lễ phép của người "một giới", mà biết lễ bái người "ba giới" trên hơn ! người "Năm giới" mà biết lễ bái người tám giới, kẻ mười giới biết lễ bái người 250 giới như bậc thầy; người ở đời mà biết tôn kính cái thiện và nâng lên cao, hạ dìm cái ác xuống thấp, thì cuộc đời làm sao mà không tiến hóa lên cao: hạnh phúc. Behold as the majority of Virtue old man of experience, together equality, purity, peace and happiness than us kids orphaned wild, swaggering, mating slide; somehow thanks: politely rung of the "one precepts," knowing that worship the "three precepts" on more! the "Five Precepts" that knows who worship the eight precepts, the ten precepts who worship the 250 precepts known as the master, who in the world that know and respect the good raised, lowered evil shoves down low, then life not how evolution climb: happiness. Bởi đó mà thánh hiền xưa dạy, rằng: “Văn thiện ngôn tắc bái, kiến thiện sĩ tắc cung” là nghe lời thiện lành là phải "lạy", thấy "người sĩ hiền" phải cung dưỡng, đó chỉ là: sự nghe, thấy thay !, huống hồ...giới luật là nấc thang trình độ thiện, chúng sanh...há sao ? không biết quý trọng: với níu giới luật, để bước lên theo kịp với người ta, cho được nên, hay ích lợi. By that ancient sages taught, that "To listen the good speech ei to worship, to witness the good officer ie the reverent" is wholesome is to listen to "worship", that "the good officer" to provide care, it's just: hearing, seeing instead !, thou alone...the precepts is qualified charity ladder, living beings...why? not appreciate to grasp the precepts, to step up to keep up with it, to be so, or benefits.
***
Notes: => Nơi trang 174, Chơn Lý : Khất-Sĩ (số 11) Tổ lại nói câu nầy, một lần nữa vậy !
1. huống hồ ...há sao ? thou alone... why? (một mình ngươi ...tại sao ?) 
2. quên mình: selfless (vị tha); selflessness: vô ngã, Selfless : vô vị kỷ (S...capital), nonprofit: vô vị lợi 
3.     ,見善士則恭 : Văn thiện ngôn tắc bái, kiến thiện sĩ tắc cung (chữ tắc, mang ý nghĩa là phép tắc, đồng thời có nghĩa: thì, là, mà...hay cũng hiểu nghĩa "tức là") Cách thành lập: từ trong tiếng Anh, nếu không theo cấu trúc The+adj. để chỉ về nhóm người, giới người, vì bỡi có adj. bổ nghĩa, thì dùng noun+er ! Chú ý, thường thì các câu nói đã trở thành như châm ngôn, luôn luôn được sử dụng theo phong cách nguyên mẫu ! Không chia thì ca câu nói ! Thì-tense, ch được chia cho ch ng, và đi vào c th hóa của câu. Riêng chữ "văn" ngoài chữ văn , mang nghĩa: văn v, văn chương, văn hóa thì ch văn ca câu trên là ch văn thuc b "môn" với chữ "nhĩ" tức là cữa với "tai" (nhất là các ông Thầy thuốc bắc, ai cũng biết: Vọng, Văn, Thiết, Vấn...mà Văn là nghe xem các bộ mạch đập, nhảy vậy). Tiếng Hán Nôm có 245 b th, chứ không phải là 214 bộ như đã được gom lại cho gọn gàng hơn... ! Ch Hán Nôm sp xếp theo bộ thủ, và theo số nét chữ ! Hiện nay sách dạy học Hán Nôm và tự điển đã tái bn nhiều loại, phong phú.
1.      : Văn thiện ngôn tắc bái.
2.      : Kiến thiện sĩ tắc cung. (cung: bày đặt, vâng giữ, cung cấp, lời khai khẩu cung, cúng )
Cúng:   Cúng tổ tiên; Tổ sư:    (Sư: thầy dạy ). Tăng già: 僧伽 : nghĩa là một đoàn thể đệ tử Phật, trong luật định bốn vị sư trở lên mới gọi là Tăng già.
3. 山河社稷:  Sơn hà xã tắc. (tắc: hạt kê, chức quan coi việc làm ruộng, nhanh, mau, xế, bóng xế)

***
Cũng bởi biết rõ đạo lý như vậy, nên từ xưa các nhà cư gia, thường hay cung cấp nuôi dưỡng chư Tăng, sư, thân khẩu, ý : lễ phép, chân thành, nơi giới luật. Thân lễ bái, khẩu: thỉnh mời, ý: quên mình, trong sạch, mà không bao giờ dám gọi, kêu là "bố thí" cả ! Also known by such morality, so from the ancient residential houses, often providing foster the monks, monks, body, speech, mind: be polite, sincere, where the precepts. Body worship, speech: Invited, mind: selfless, pure, but never dared to call, the call is "almsgiving" at all! Người ta chỉ cho thấy rằng: Một ông già lượm trái chín mùi, là lượm, hốt cả hai tay đầy tay chân "cúi sát" đất, để ăn được ruột trái thơm ngon, lại có được: hột giống để dành và bỏ đi cái vỏ, việc ấy !... Có khác hơn là trẻ nhỏ, trèo trên ngọn cây cao, ăn vỏ trái cây non chua, chát, đã không có điều chi ích lợi, mà lại, phải té gẫy tay chân, thân mình tai hại. People only shows that: An old man picking ripe fruit, is picked up, contain both hands full of arms and legs "bent close" of land, to eat the delicious fruit bowel, there is: save the seeds and leaves shell, work that! ... There is other than small children, climbing high on the tree, eat the small fruit peel sour, tart, did not have anything useful, but again, have broken limbs fell, damaging his body. Thế nên chơn lý, của lễ giáo: là tiến hoá về mặt tinh thần nhiều hơn, cũng như từ nhỏ đến lớn, từ thấp đến cao, có trước, nên mới có sau, không nấc thang đường lộ làm sao đi lên, đi tới; “Trên người, còn có những người, cũng như loài người, nào phải đâu là cùng tột bực, hay hoàn toàn tốt đẹp”, Thế ! mới biết rằng: Chúng ta là đang ở khoảng giữa mãi, có thấp hơn người, mà cũng có cao hơn một số người, và như thế thì: lễ giáo, phép tắc, là đạo lý tiến hoá, là chơn lý mãi mãi đó. So, of truth, of rites: the spiritual evolution more, as well as from small to large, from low to high, front, hence the next, not how roads ladder go up, go to; "On people, there are people, as well as humans, any where is the extreme right, or perfectly fine," So! know that we're in the middle is forever, people have lower, but also higher than some, and then: religious ceremonies, manners, morality is evolved, is that of truth forever .
Kìa như người tu xuất gia, tuy trình độ đã khá cao qua khỏi ác, thiện, tuy không còn sự hâm mộ: nghi lễ cúng kiến, phức tạp hữu lậu, ở bên ngoài!...chớ ngoài giờ thiền định ra, các Ngài cũng còn lễ bái Phật, để làm gương chúng sanh, hay như lúc tham thiền, các Ngài dùng tư tưởng bên trong mà chầu Phật lễ bái mà cũng chẳng lễ bái, là làm sự xin ăn nhẫn nhục, thế mới hay, rằng: Dẫu là bậc nào đi nữa, (ngoài Phật, "chơn tâm" bình đẳng ra) là cũng phải nhắc nhở, sự quên mình, hạ mình, diệt cái sở chấp "ta" tự cao đi, thì mới mong thành Phật như nhau được.
Behold as ordained monk, but the level was quite high across from evil, good, but not even the fans: rituals is complicated property illegally outside! ... Do not the hours of meditation, He also worship the Buddha, for example being, or as meditation time, He used the ideas in that adoration worship Buddha nor worship, is to beg the patience, or the new generation, Though the level way, (apart from Buddha, "truth-mind" the equality) is also to remind, selfless, humble themselves, destroy the basis of approval "I" pride goes, if it is to become a Buddha are alike.
Phép lễ bái cũng như sự cuốc đất gieo trồng, hai tay chắp lại in hình lưỡi dao, đầu kỉnh trọng, tức là hột giống, giới luật thiện lành, trong sạch, ấy là: đất, phân tốt đẹp, là đáng nơi: ươm hột, gieo giống, cuốc trồng thận trọng. Vì vậy mà xưa kia vua A Dục, một hôm nọ di giá đi dạo ở ngoài thành, gặp một vị Khất-Sĩ, Sa Môn đi ăn xin. Ngài bèn xuống xe, làm lễ, "cúi sát" dưới chơn vị sư, và hôn lên bàn chơn ấy. Một vị quan đại thần hộ giá tâu rằng : Bệ hạ là thể vàng vóc ngọc, há đâu đi đê đầu đảnh lễ kẻ tu ăn xin như thế, chẳng là mất giá trị, rẻ lắm. 
Allowed to worship as well as digging planting, hands clasped in blade shape, head Regards, ie seeds, wholesome precepts, clean, that is: soil, good fertilizer, is worth mentioning: nursery seed, seeding, planting hoes cautiously. So that old King Asoka, a walk the other day price move outside the city, met a Mendicants-Bhiksu, begging Samana. He got off the bus, ceremony, "bent close" under the feet of the monk, and kissed that feet. An mandarins hedgers said to him: Your Majesty is able stature gold pearl, where going to open since bowed begging like, such as loss of value, much cheaper. 
Vua A Dục lặng thinh, khi về đến triều, vua bảo ông quan ấy kiếm đem nạp 99 cái đầu thú và một cái đầu người tử tù. Sau đó vua bảo đem bán tất cả, để cần dùng số tiền ấy, vị quan, mang bán hết 99 cái đầu thú, còn đầu người chẳng ai mua. Vua lại bảo phải đem đi kêu: cho người ta nhưng cũng chẳng ai lấy; vua bảo, nài nỉ cho người ta, nhưng rồi cũng không ai chịu nhận. Bấy giờ vua mới hỏi, rằng: tại sao đầu thú có giá trị, còn đầu người "thiên hạ, lại chê", ước như đầu quá ác, quá tội lỗi của trẫm đây, "chắc thiên hạ, lại càng chê hơn nữa", thế nhưng tại sao: khanh lại nói, đầu trẫm, có giá trị, quý, đắc lắm.
Ashoka silence, when about to reign, the king told that to bring loaded for the head 99 animals and a death row inmate's head. Then the king said to sell everything, to need that money, the agency, bringing the sold out 99 animal heads, longer head person who did not buy. King also told to bring to cry: for people but no one take; king said, pleading for people, but then who is not well received. Then the king asked, saying, why animal heads value, and capita "lower natural, the damn", as head convention too bad, so I do my sins here, "make lower natural, the more damn more" but why: you said, my head, valuable, precious, very favorable .
Notes: đắt lắm: very expensive; mắc lắm!: with fair! đầu người: capita; khanh(nam): David(m.); khanh(nữ): Mariah(f.) (theo người Anh)
Ấy vậy, từ rày sắp về sau, trẫm đem đầu vô giá trị này, lễ bái tôn sùng đạo đức; ai mà ngăn cản, là trẫm sẽ chém đầu không tư vị! Vì sao vậy? Bởi các khanh phải biết: trẫm mà hôm nay được giữ vững ngôi vua, là đã trãi qua: bao trận chiến ra binh, "sát" phạt, cũng vì một lời nói, một ý niệm, cùng một việc làm nhỏ nhặt như một chữ viết của trẫm, là máu chảy thành sông, xương dồn lại như núi, tội ác của trẫm biết là bao. Therefore, from now going on, I do my head bring this worthless, worshiping cult ethics, which prevents anyone, as I shall not from the decapitated! Why? By you to know: I which today holds the throne, was already experiencing: how the military battle, "kill" to fine, as well as a word, a concept, with a little work as a letters of me, the river is blood, bone accumulates as mountains, of me crime know how. Hồn oan oán "trẫm", dẫy đầy, người thù nghịch trẫm, vô số, "trẫm" đã dạy ác, dạy sát sanh, cho trong "thiên hạ", để được cái ngôi vị này, là cái ngôi vị mà ai cũng thèm khát, để được giết "trẫm" chiếm ngôi, tánh mạng "trẫm" chẳng biết rủi ro giờ phút nào cả. Trẫm nghĩ rằng: xưa kia các "tiên đế" dạy dân hiền, nên khỏi bị trộm cướp, còn nay trẫm trị mãi... thì trộm cướp lại càng sanh là bởi, chúng nó: bắt chước cái oai quyền, "danh lợi" của "trẫm" vậy. Petitioners plaintive soul "I", filled with, I do my foe, countless, "I" evil taught, teaches killing, for in "lower natural", so this is a person, is the person that everyone hungry, to be killed "I" occupy the throne, threatening "I" did not know any risks hours. I thought the old "Pre-Emperor" sage taught, so from thieves, but now I do my therapy ever...the robbers was even born is because, they: mimic majesty rights, "fame or fortune" of the "I" that. Xưa kia các "tiên đế" không dùng "khoán sưu, thuế vụ", lấy ân nghĩa, hy sinh mà làm gương, không giống như giặc cướp, nên "thiên hạ" mới phục tùng, còn trẫm ngày nay nào được như thế ; Formerly the "First Emperor" not used ", "work securities, the tax", get grace, sacrifice that makes the mirror, not like robbers, should "lower natural" new submissive, but I do my today are as so; tánh mạng trẫm rất nguy, tâm của trẫm rất khổ, hôm nay "trẫm" đã giác ngộ ăn năn, muốn xua "cừu", đuổi "oán hận", muốn chuộc tội lỗi "trau tâm", muốn bỏ cái ngã ái tự cao, của cái ác ngang tàng, mà người người ghét giận, không chịu dạy, chẳng dám khuyên can, để tập mình: biết đọc, biết nghe, biết xét lỗi "trau tâm", tập tâm "chánh", tròn lớn thật quý báu, như các nhà sư trong sạch, có giới hạnh, đức, trí, kia ! ấy chẳng phải là nên, hay: cho trẫm, và ích lợi cho cả chúng sanh, "thiên hạ", lắm sao? I do my very threatening danger, I do my very center of suffering today "I" enlightened repent, want to scare "ex" chase "resentment", want to atone for the sins "cultivate the mind", want to give up the ego self love high, the swaggering evil, but people who hate anger, not subject to teach, not dare dissuade, to practice myself: read, hear and review the error "cultivate the mind" practice mind "right view", it's large round precious, as the monks in clean, morality, virtue, mind, man! is not that so, or: to me, and benefits for all living beings, "lower natural", how? Mà các khanh lại đi cản ngăn, để xúi "trẫm" vào đường hôn ám, của "thất" đức, bất nhân nữa ! Để cho đời sau, "hậu sử" sẽ nêu danh “Nhà vua vô đạo đức, là vua: A Dục" để cho người đời, kêu rêu, oán thán mãi...; Which the you went to stop, to induce "I" on the darker, the "loss" merit, inhuman again! To the next life, "Aftermath" will be named "immoral king, is king: Asoka" to give people life, grizzle, ever complain...
Note: 券 蒐 : khoán sưu "work securities": "khoán sưu"(nên hiểu theo nghĩa: chứng khoán công); thuế khoán, thuế vụ: presumptive tax, tax;"tiên đế":"First Emperor", "Pre-Emperor"
Thế là từ đó về sau A Dục trở nên một tín đồ trung thành của đạo Phật là đạo trau tâm, ông xây cất ra: 84.000 cái tháp, để thờ Phật và Xá Lợi; So from then on Asoka became a loyal devotees of Buddhism is the religion cultivate the mind, he built out: 84,000 towers, to worship Buddha and relics.
Khiến nên: thuở đời ấy, thiên hạ rất thái bình, nhờ nhà vua biết kỉnh trọng đạo, biết trau tâm, biết hành "lễ giáo" mà quên mình, mà đổi họa: làm phước, vậy nên từ đó, người ta mới hiểu ra, đạo Phật là đạo để trau tâm, là đạo lý : hạp cho vua, quan chức ! Vì vua và quan chức, mới là bậc hạng phải dùng đến: tâm, "chơn", đức hạnh, là bậc mà cần phải ráng nhớ quên mình, hạ mình, cần phải mở rộng: tâm trí thẳng bằng khiêm nhượng, thì mới được gần gũi "kẻ sĩ hiền", mà được ích lợi, nên hay, lâu dài, và không thất bại; Makes up: youth that life, lower natural is at peace, thanks to the king to respect religion, cultivate the mind knowing, knowing the "rites" that selfless, that disaster change: doing good, so since then, new people understand that Buddhism is religion to cultivate the mind, the moral: Appealing to the king, officials! As the king and the officials, the new class is to take steps to: the mind, "true", virtue, is the one that should try to remember to forget myself humble themselves, need to expand: mind straight with humility, the new be close "the officers gentle", which is beneficial, should or, long term, and not fail.
Thật thế, cái tâm là hơn hết, được tâm là được việc lớn hơn hết. (Trang 861)
Indeed, the mind is above all, the mind is gaining work greater than all. (Page 861)
Đời nay ít ai được như vua A Dục, và hoàn cảnh giống như vua A Dục, thế làm sao biết được sự ích lợi, nên hay... của lễ giáo, nên chi cũng có lắm người, quen sự tự cao gọi bình đẳng của lẽ ác, thấp sâu, mà hiểu lầm, khinh chê lễ giáo, để đến nỗi biết tâm đã hư, biết mình sa ngã, biết sẽ "lâm nguy" ! Mà cũng phải: cam chịu, đành nhắm mắt, ôm chấp cái tự cao quan trọng, để chịu té xuống vực sâu: một phút trèo cao, mà "muôn năm" tuột thấp, mà không biết phương pháp: giải cứu làm sao, thật là tội nghiệp ! ; Nowadays few people are as Ashoka, and situations like Asoka, so how do you know the benefits, should or should ... of rites, people should spend much also, familiar conceit of equality would call evil, deep low, but misunderstood, despised religious ceremony, to knowing that it the mind had broken, knowing myself fall, said it would "danger "! Which is right: doomed, had closed his eyes, hugged accept the high self-important, to bear fell into the abyss: a minute climb, but "forever" slipped lower, but not know the method: how to rescue, it was pitiful!
Vậy mà, sao có kẻ vẫn còn gọi, rằng: bình đẳng, bình đẳng của dưới ao sình lầy... nhoi nhúc, mãi ác trượt, chết khổ đau vì nhau, mà chưa chịu bám níu nấc thang "giới luật", là giai cấp: pháp giáo tạm, để đến trên bờ ao, là lớp bình đẳng của chư Phật, trọn sáng láng, trọn thiện lành, tốt đẹp ! Ấy vậy, cũng bởi sự hiểu lầm, bình đẳng là mục đích Niết-bàn chư Phật, chớ vẫn còn là: chúng sanh đang tiến hoá, thì có đâu mà bình đẳng đặng, còn giai cấp là giai cấp của luật thiện lành, trong sạch đạo đức, chớ phải nào nơi xác thân của "danh lợi" thế quyền, ép buộc. (Trang 862)
So, how can guys still calling, that of equality, equality under the muddy pond ... insignificant crawling, sliding forever evil, suffering death for each other, which is not subject to attachment ladder "precepts", is class: religious temporary measures, to come over the pond, is the class of the Buddhas equality, full of light , full of goodness, nice! Yet, also by misunderstandings, equality is the purpose Nirvana Buddha, still do not: an evolving beings, where they have equal unto that, while class is the class of wholesome laws, pure morality, do not have any place the body of "fame" subrogation, coercion. (Page 862)
Thế mới biết, rằng: đời không lễ giáo, là đám rừng hoang, ly loạn. Còn người ở đời thì dễ gì họ chưa giác ngộ, mà "bảo" ép họ, lạy mình được đâu! Mà nào ai đã cấm cản, có quyền đối với ai được, nơi việc phải của họ. Đó là lỗi bởi: tại người thiếu hiểu và vô lễ quen tật đố, nên mới đám thốt ra lời kém học, mà cho rằng ác, thiện, đạo đức, là như nhau có một. 
So know, that life no religious ceremony, the crowd wild, separation disorder. And who in real life is not easy for them to enlightenment, that "told" force them, bowing myself to be anywhere! Which one has any restrictions, who have a right to be, where work right of them. It was error because: at person lack of understanding and disrespect familiar jealousy, should dare utter bad words to learn, but for that evil, goodand ethical is the same one.
Nói rõ hơn: Lễ Giáo là phép dạy thiện, cho kẻ ác lớp dưới, trẻ con, cũng như cây gậy, nó giúp kẻ đi đường sình lầy nguy hiểm. Tell more clearly: Education Ceremony is allowed to teach good, the bottom layer of the wicked, children, as well as the stick, it helps the travelers muddy dangerous. Cũng như cái chuồng lồng tạm, để nhốt, cứu hộ: những con vượn con, để khỏi nạn tai: nơi thú dữ, nhưng về sau nó được sống và lớn lên, là chuồng lồng tự lần gãy, nứt, nó sẽ lần "tự do" và "thuần phục, phúc hậu" thì mới nên sẽ là sống chung nhau, bình đẳng hữu dụng, đối với trong đời được. Also as a temporary cage to confine and rescue: the human ape, to avoid disaster victims: where the wild animals, but later it was lived and grew up, the cage itself once broken, cracked, it will be time "freedom "and "tame, kindly" then it would be a new life together, equally useful, for in life is. Ấy là giáo lý xã hội gia đình, lễ bái phép tắc, là chuồng lồng như thế, nhờ lễ phép: mà trước hết nhơn loại được sống yên tu học, và về sau mới sẽ: giải thoát giảm bớt lần, cho đến khi bình đẳng như Phật, mới không còn: phép tắc lễ giáo, gia đình xã hội. This is social catechesis family, worship and manners, such as cages, polite thanks: firstly humanity is left alone to practice, and the later will: reduce the time of liberation, until equality as the Buddha, not even new: decency rites, social family. Như thế thì ai ai cũng nên cần phải biết đến lễ giáo, vì lễ phép: là ích lợi nên hay cho mình, chớ nào phải riêng cho "người", nhưng mà chớ nên tự cao mê tín, chớ nên bắt buộc: người khác lạy mình, hãy để tự tâm người, trừ khi nào họ không hiểu và muốn học hỏi, là ta: hãy giác ngộ giảng giải, nghĩa lý cho họ thế thôi. Thus, everyone should have known rites, because politeness: the benefits to or for yourself, do not have to own any "person", but that should not arrogant superstition, ought not compulsory others bow myself, let person mind itself, except when they do not understand and want to learn, as we: please explain enlightenment, meaning that's all of them.
(Tụng chơn lý; Chanting of truth)
Còn sự lễ bái là rất tốt đẹp cho tâm mình, nhưng ai có muốn thật hành, thì cũng phải là người trí thức, chớ chẳng khá nên mê tín, tà kiến, ỷ lại, để phải khi người ta hỏi: tại làm sao ? là sẽ không nói thông rành được, ắt phải bị kẻ dốt nát chê cười. And the worship is very good for your mind, but who really wants to act, it is also intellectual, do not quite so superstitious, wrong, dependence, to have when people ask how in ? is not going to be fluent in, there must be ignorant ridicule.
Vậy nên bất cứ việc gì, nếu ta chưa hiểu biết, thì chớ khá bắt chước: làm theo người,vì e rằng: bởi sự chưa biết, là lắm việc khi việc hay nên hóa ra dở, thật là có hại ! Thế nên Phật dạy, rằng: lễ phép là việc của người: trí huệ, chớ kẻ mê muội: thì không hiểu được, bởi: hoặc dối lòng hay là ngạo mạn; So whatever, if you're not understanding, they do not quite mimic: follow people, for fear that by the unknown, are at work or should work turns out bad, it is bad! So the Buddha, that is the politeness of people: wisdom, ignorant who do not: they do not understand, by either deception or arrogant.
Nói cho đúng, lễ giáo thật là quí ích lắm, từ "lễ giáo" đi đến tế lễ, là phương pháp thâm diệu, nhưng cũng có chỗ tai hại mà người ta cần ngừa tránh, là lễ vật "lễ mễ", "hối lộ", đút lót của tiền; ví dụ như vua, quan lại, thầy dạy của ngày xưa không có một đồng tiền, hột gạo, nên "kẻ dưới" giúp nuôi, cung dưỡng; còn đời về sau: chẳng phải như vậy ! mà lại có sự "lễ dâng" là xấu xa quá. Tell ya, rites big help would be appreciated, from "rites" go to the priest, the profound methods, but also a place where one should harm prevention to avoid, is offering "dilatory", "bribery ", the bribe money, such as kings, officials, teachers of the past did not have a coin, rice seeds, so "the bottom" to help feed, care provision, while in later life: not as so! but there is "offering" is bad too. Cũng tức là như : sự tế lễ là lễ bái, đọc văn tế: tri ân, truy điếu, tri nhận cổ sử, thế mà người ta lại đem đồ vật sanh mạng: để lên dâng cống nạp, mà gọi là: tế lễ thay cho hối lộ đút lót, thì thật nhục nhã, "lọ lem" cho danh tiếng của Phật, Thánh, Trời, "Tiên" lắm vậy ! As well ie: the sacrifice is worship, reading oration: gratefulness, memorial, cognitive ancient history, so that we again take the life objects: to give tribute to, that call is: sacrifice instead bribe bribe, then it's disgraceful, "Cinderella" for the reputation of the Buddha, the Holy God, "Fairy" so much!
Chánh lý hơn hết của "lễ giáo", là con người có lễ phép, thì không bao giờ có chiến tranh giết hại nhau được, bởi thân thiện, chớ đâu có điều chi... là thù oán; Chief justice than all of the "rites", which is the polite people, it can never be another war killed, by friendly, though there anything ... 's animosity.
Kìa như có người "tướng binh" ra trận mạc, họ muốn bỏ lễ phép thân thiện, nên mới: bày lời "sỉ vả" chọc để phải đánh đập nhau được thôi ! Chớ họ có ghét giận gì nhau sẵn đâu? Behold as the "war generals" of battle, they want to quit politely friendly, so new presentation words "insult" to provoke each other to beat it! Do not be angry at what they hate each available anywhere?
Ấy vậy đời sau, muốn cho được thiên hạ, thái bình, thì mỗi người phải thực tập "lễ phép" chớ ngoài: "lễ giáo" ra ! Là không có "phép" nào, để cho tự mỗi người: cứu độ lấy tánh mạng mình cho được vậy; Yet later lifetime, want to be lower natural, peaceful, each person must practice "polite" places in the "rites" out! As there is no "allow" certain, to give themselves every person: his salvation taken to be so threatening.
Thế nên ai ai cũng nên cần phải có Lễ giáo, hết!
So everyone should have Religious ceremony, all! 
Tổ Sư Minh Đăng Quang ; Patriarch Minh Dang Quang
Thiền quán, hãy tĩnh tọa, nhìn vào chữ vạn ! )
Meditation, be still is, looking at the swastika! )
@@@

Văn bản gốc (đang đ̀u chỉnh)
Lễ Giáo
Trang 852-864 ( Chơn lý số 57 )
Lễ là cách bày tỏ ý cung kính. 
Lễ giáo là giáo lý của cách bày tỏ ý cung kính, hay cũng tức là, cách bày tỏ ý cung kính, là một phương pháp giáo hóa, một giáo lý tốt đẹp, quan trọng của đời sống nhơn loại.
Lễ giáo là nền tảng của sự thương yêu, thiện cảm, thân thiện, dung hoà tốt đẹp với nhau, ấy là: phép, sống đời tốt đẹp nên gọi là lễ phép. Lễ phép là một qui tắc, là phép tắc, là một kỷ luật thiện, mà người có sự lễ phép, là sẽ được sự vui sướng nhất trong đời.
Nhất là, sự lễ bái sẽ làm cho vơi bớt đi nỗi khổ của trong người, mà thấy tâm hồn càng sạch nhẹ, an ổn, vui vẻ và thêm sự mừng rỡ nữa. Lễ phép là một hiếu thuận, mặt đất của sự sống chung, hòa hiệp, quý báu lắm.
Kẻ mà biết lễ bái, thì đời sống trở nên tự do, bác ái, rộng rãi và dễ thành công; vì trọn đời vĩnh kiếp, sẽ không còn vị kỷ, tự cao và không có ai ghét giận thù nghịch, bỡi có lẽ đối với ai ai cũng lễ bái hòa thuận được tất cả.
Đời mà có lễ giáo, thì không bao giờ chiến tranh, khổ nạn, và rối loạn vì nhau.  Cũng như xưa kia, thời loạn, đức Khổng Tử đem lễ giáo dạy ra, nên sớm được thái bình; còn đời sau, đang thái bình mà trở nên loạn biến, là bởi người ta đã quên dần: lễ giáo, thế nên gọi: lễ ấy là đạo; vô lễ: tức là đời, sửa, tập lễ giáo ấy là sửa đời, lập đạo ! Hay cũng gọi là, sửa lập đời mới tốt đẹp trở lại.

Lễ giáo có ba phần gồm nơi thân, khẩu và ý, kêu là hột giống lễ; thân xác: là cái vỏ, khẩu ngữ: là ruột, ý tưởng: là ngòi mộng của hạt giống. Thân xác lễ bái, là đầu và tay, chân, năm bộ phận của cơ thể, quỳ sát mặt đất! Khẩu ngữ lễ bái, là miệng nói lời cung kính ngọt ngào! Ý tưởng lễ bái, là ý tưởng niệm, thành thật, mến trọng! Gồm đủ cả ba như thế, mới nên trọn kêu gọi: đó là lễ phép được. 
Và nếu trọn hột giống lễ, tròn trịa, đầy đủ, chắc thật, mà gieo trồng tại đâu, là ở nơi ấy: ắt sẽ sanh cây, trổ bông, trái kết quả về sau; Vậy nên gọi, miếng đất xấu: là ác, miếng đất tốt: là thiện, miếng đất trong sạch: là đạo đức; là chỗ gieo trồng hột giống lễ bái, để phải được kết quả, ảnh hưởng ngày sau đó. Như thế nghĩa là, kẻ nào thật tâm tôn sùng: cái ác, sẽ trở nên ác !  Ai thật tâm tôn sùng: cái thiện, sẽ trở nên thiện và thật tâm tôn sùng đạo đức: sẽ trở nên đạo đức.
Cũng tức là: 
1) Người ta muốn được ích lợi cho thân, muốn cho thân sống dai, là phải nên kỉnh trọng cái thân người lớn tuổi hơn. "Kính lão, đắc tràng" ! Nghĩa là ai muốn được trường thọ sống lâu, thì đừng làm ác để phải bị chúng giết hại sớm; mà phải xem gương của những bậc ông già kia, ấy là kẻ thiện lành, không gây sự ác hại ai, nên họ mới được sống đến già như thế.
2) Người ta, bằng mà muốn được ích lợi cho trí huệ, muốn được cho trí sáng thông minh, là phải kỉnh trọng cái trí của người có học. Dẫu cho lớn hơn ta, hay nhỏ tuổi hơn chúng ta, nhưng trí sáng, thông minh, hơn ta, ấy tức là thầy ta, ta đều phải nên lễ bái, gieo trồng hột giống lễ. Vì có sự cung kỉnh mới có vâng lời, có quý trọng mới có noi gương: thì mới có thể học tập và hành theo như người, được như chư Thiên cao thượng. 
3) Còn như người ta muốn lợi ích cho tâm, muốn cho "tâm" chơn thật, chánh, ngay, tròn lớn, là phải kỉnh trọng cái tâm của người tu, vì người tu là trau tâm, nên dẫu cho hạng bậc nào đi nữa, dẫu cho trẻ con nghèo thấp, xấu xa, cũng có thể là: thầy dạy đạo gương mẫu của ta, mà ta hằng lễ bái, cúng dường hầu hạ, để được "tu tập" y như người: ấy là chỗ miếng đất tốt quý hơn hết, trong sạch hơn hết, để cho ta gieo giống tâm, lễ bái tôn trọng, hầu được cho ngày sau kết quả "tâm", quả Niết-bàn: như Phật là vĩnh viễn.
Thế nên gọi là hột giống lễ bái có ba điều ích lợi : ích lợi vì thân, ích lợi cho trí, ích lợi cho tâm, hay là vì thân, vì "trí", vì tâm, nên mới phải có lễ bái giáo pháp.
(Tụng chơn lý; Chanting of truth)
Kìa những người: thường nhơn lớn nhỏ, người ta mà lễ bái kẻ ác, là không phải "kiêng sợ nó"! Mà cũng là sợ cái ác tâm của mình, tập nhẫn nhục, để đè nén cái ác trong tâm của mình, để đừng chống cự với ai ai, là ý muốn tránh sự chết khổ cho thân người, thân mình và tất cả, hay cũng là: sự lễ bái để van xin cái lợi danh, tánh mạng, nhu cầu chi ...cho thân đó vậy. Kìa người giàu có ông già, mà tự lễ bái người tuổi trẻ nghèo hèn, là bởi: các bậc ấy muốn cầu cho cái trí, bởi mình là đang thiếu trí, khổ sở lạc lầm. 
Kìa nữa: ông vua, ông quan, mà tìm kiếm lễ bái: người tu xấu xa, thấp thoải, là vì các vị ấy đang lúc: phải cần dùng tâm, cái tâm chơn thật, tròn lớn, chánh trực. Vậy, thì mới nên hay cho sự ích lợi lớn lao và bền vững: không thất bại ! Thế nên, xưa kia Phật và Tăng sư xin ăn, mà các vua quan, chư Thiên, Bồ Tát: lễ bái, là không có điều chi lạ cả. Bởi địa vị càng quan trọng, sự việc càng nhiều lòng tự ái càng sanh, là cái "chân tâm" sẽ lần hồi tội lỗi, hao mòn hư hoại trở lại, nghĩa là mất đi sự bình đẳng trong sạch của lẽ thường, như buổi: lúc ban đầu kia vậy ! 
Do đó mà đức Huệ Năng xưa, rầy la dạy những người lạy cái đầu không sát đất, rằng: "Lạy để trừ kiêu mạn, cúi đầu lạy thế sao: cách xa mặt đất, "tánh cố chấp bản thân mình" thì tội sanh, quên công phước không hạng bậc nào."
Ông Đạt Ma nói : "Dứt kiêu mạn thì đắc quả A La Hán", mới dứt luân hồi sanh tử tương đối được.
Kìa như Bồ Tát: Thiện Huệ, đầu, tay, chơn, quỳ "cúi sát" trên vũng bùn lầy, xõa tóc mà lót chơn cho đức Phật Phổ Quang Như Lai, mà được thọ ký quả Phật: Thích Ca Như Lai. Về sau, ấy bởi: công đức hạ mình tôn kính đạo, nên mới đắc đạo.
Lại như con voi và con vượn, hạ "cúi sát" quên mình, dâng nước trái cho đức Phật Thích Ca, mà được sanh lên cõi trời; thật thế, kẻ biết mình thấp là sẽ được cao, hôm nay thấp là mai sẽ cao, thân thấp là tâm trí sẽ cao, càng thấp bao nhiêu là sẽ càng cao bấy nhiêu, người "trí huệ" thấy rõ ngày xa: về sau là như thế.
“Cao nhân tắc hữu, cao nhơn trị”, dầu ta đã đến được địa vị nào đi nữa, ta cũng vẫn là đang ở lớp giữa mà thôi, vì trên hơn chúng ta bao giờ: cũng còn... kẻ khác nữa !  Bởi biết thế, nên kẻ sống bằng tâm, cho rằng: tự cao là cái dốt, cái khổ, cái chết, cái ác, cái "thấp thoải", hẹp hòi địa ngục, vì càng "tự cao", là địa ngục: sẽ càng xa sâu thêm mãi, vậy ! Và cũng là các nhà tu, thường gọi rằng: đời là một cái hố chông gai, nguy hiểm, nhưng cái cây gậy lễ phép, nó sẽ giúp cho người vào, ra thong thả, tánh mạng vững vàng và lại còn cứu vớt được biết bao nhơn loại, thật vậy, lễ giáo: là cảnh thiên đường của người trí huệ, vui tươi, cao thượng an nhàn, mà cũng là sự xinh đẹp nhất trần gian, là cái đẹp của nết tánh hạnh hơn là sắc diện, thân hình nhơn loại. Quý nhất là sự lễ giáo, là người ta có biết lễ phép với nhau, thì không bao giờ chiến tranh với nhau, bằng tội lỗi: sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, uống rượu, chơi bời sái quấy. 
Nhờ "lễ giáo" mà từ loài thú, cho đến trẻ con, tất thảy được nảy nở lòng nhơn, biết thiện. Kìa một người biết lễ phép đối với tất cả, thì sẽ được mọi sự tha thứ của tất cả, sẽ được cái lợi đến biết bao, và nhất là như đứa bé con lễ phép kia ! Được người ta: nâng cao khỏi đầu, để trên lưng vai, mà không ái ngại. Đúng lý như vậy: hạ mình là hay hơn hết thảy. Muốn được người, tôn phục mình, thì trước phải: phục tôn người, gieo nhơn, hái quả: không sai chạy, người ghét, người thương yêu: chớ bất bình”. Xưa kia, Ngài Đạt Ma: đã cúi lạy "Tôn Thắng" chín lạy, nhưng rồi "Tôn Thắng" sẽ lạy lại Đạt Ma trở lại: mười tám lạy, đâu có mất chi đâu. 
Khác thể nào học trò lạy thầy: trau trí đức, để ngày sau nên ra, mà đệ tử sẽ lạy lại: gấp muôn ngàn lần hơn, nhân quả: vay trả xoay vận, mà về sau là được nhiều hơn lúc trước.
Thế nên, đức Khổng Tử đã lập ra: "nhu-đạo", là giáo lý nho nhã, nhu hòa, dẻo dai, mềm yếu, để thắng được: sự mạnh cứng, bở giòn, Ngài cho rằng: Người ở đời thường tật đố với kẻ trên hơn, nhưng lại thương xót người thấp kém, vì vậy mà đạo Ngài là đạo làm con, Ngài và chư đệ tử thảy đều: tự xưng "con" với "thiên hạ". Và, lúc còn nhỏ Ngài tập luyện lễ bái, đến khòm lưng, cục đá, khúc cây, cái chi...Ngài cũng lễ bái cả, Ngài: lễ bái tất cả mọi người cho đến con vật, như thế là để tập quên mình, theo "nhu đạo". Ngài chỉ ra kìa, loại thú vật: còn có "lễ giáo" thân thiện nhau thay ! Hai con cá: gặp nhau, đâu đầu xuôi lặng, để tỏ kính ý cho nhau, con chim: còn biết "ríu rít" gật đầu, và con mèo: thì lấy tay rờ với, con lợn: thì biết hít hưởi hôn nhau. Vậy nên Ngài dạy "phép" của "lễ giáo" là: con thì sáng và chiều phải lạy cha mẹ: đền ơn và xin học hỏi, đối với anh chị của mình: thì khi "có lỗi" phải lạy, cùng lâu ngày gặp nhau, cũng phải lạy, đi và về, phải lạy: cha mẹ, xá chào: anh chị; "phép" của lễ bái là lễ bái người còn sống hiện tại bây giờ, vì sự cung kỉnh là để vâng lời, vâng lời là để thực hành theo, cùng sự biết ơn là phải ngay trong lúc "sanh-tiền" mới phải là vậy. Sở dĩ đời sau, người ta lạy bàn thờ kẻ chết, ấy đó, là sự lập lại việc trước, để làm gương: hiếu thảo dạy dỗ cháu con, cùng tập cho trẻ nhỏ ham chơi ngang ngạnh, tập lạy kẻ chết, là để cho quen lần lễ bái người sống cho được, có như thế, tâm mới trọn thiện, mới được học, mới yên thân cho về sau. Và "phép" làm cha mẹ là phải chịu cho con lạy, bái, đặng cho con trẻ thêm đức tánh, mà cần nhứt là mình chẳng khá tự cao, vì tự cao là mất đức hạnh; vậy nên con càng lạy, là mẹ và cha phải càng xét mình khiêm tốn, như vậy: kẻ trên người dưới đều được thêm đức quý cả. 
(Tụng chơn lý; Chanting of truth)
Bằng trái lại, cha mẹ tự cao, con trẻ thì khiêm nhượng, tức là người lớn có học, giác ngộ, trí thức, kinh nghiệm nhiều, mà còn thấp kém thua trẻ nhỏ, hay như không dám cho con lạy, bởi mình quá hư tệ, như thế, dung thứ là càng dưỡng nuôi, tập hại cho cả dưới và trên hỗn độn. Vậy nên thuở xưa: con trẻ mà không biết lạy, vong ân, thất học: là cha mẹ chẳng bảo nuôi. Lại như, khi một đứa trẻ bước chân vào trường học là: “Tiên học lễ, hậu học văn”, còn người ở trong đời không lễ phép, là chẳng yên ổn, vui tươi mà sống đời được.(Trang 857) 
Xưa kia, các vua quan thầy giáo, người ta đều lạy cả, là bởi các bậc ấy: thi ân làm việc nghĩa, xoay vần, chẳng chịu đáp ơn bằng tiền bạc, chẳng vì tiền bạc mà: tuyệt niềm nhơn nghĩa ân hậu! 
Cho đến như ông thầy dạy đạo, dạy học trò tu, là rất lựa chọn, nên trong “cửa lễ, nhà hạnh”, chứa toàn là bậc trí thức đức cao, chớ không thâu nhập hỗn tạp và cũng là sự lựa chọn thầy, của một người tu là rất khó, vì khi người học trò tu: đã chánh tín, "chánh kiến" nhập môn vào "đạo" rồi, là giao tất cả sự hay của mình cho thầy, rồi ! không còn tự ý, riêng tư, gì nữa mới được.

Ông thầy dạy: đạo là quý báu trên hơn tất cả: vua, quan lại, thầy, cha, kia nữa, bởi vua còn phải có quốc sư đạo giáo, mới được gọi minh quân, và các quan chức, thầy giáo, ông cha, là cũng cần phải nên: học đạo.

Bởi thế nên lời nói của các: vua, quan chức, cha, thầy giáo, là còn có chỗ sai, chớ còn thầy dạy đạo là: không bao giờ dạy quấy. (Trang 857) Và đối với ông thầy dạy đạo: đã lựa chọn, là không bao giờ ai dám, cải lời một tiếng, theo ý của riêng mình, vì như thế, tức là ông thầy sẽ bỏ ra cho tự do; mà không còn dám ép buộc, vì lẽ học trò ấy hoặc đã: hơn thầy ! hay là đức hạnh đã hư, tâm ý đã loạn, bởi tự cao chấp ngã đó; vậy nên từ xưa sự dạy đạo, phép thử để xem học trò là như thế ! Phép tìm "ông thầy" lại cũng rất khó vô cùng, và lắm khi ông thầy xử quấy với học trò, để rèn thêm đức hạnh, hoặc xét xem tâm ý: chánh, tà, "chơn", vọng, trình độ tới đâu, thật khó khăn lắm, mới trở nên Phật Thánh được, mà đầu tiên hết: cũng là dùng lễ giáo, để trau đức hạnh, bằng mà thiếu Lễ Hạnh, ắt không dạy đạo cho kẻ kiêu mạn, ác tánh, để phải nó: lấy "đạo" mà tạo đời, nhiễu hại chúng sanh, gây "nghiệp lực", tội, cho về sau. (tr.858) 
Lễ giáo là một chơn lý rất quý báu, là một "phép tắc" rất diệu mầu, là nấc thang: thiện lành tránh ác, vượt đến chót núi, mặt lầu cao trên, chỗ bình đẳng của hạng ông già, là lên khỏi mặt đất, hỗn loạn, ngang ác, của ở dưới lầy sâu.
Kìa như số đông ông già hiền lương kinh nghiệm, ở chung nhau bình đẳng, trong sạch, yên vui hơn là bọn đám trẻ côi hoang, ngang tàng, cấu trượt; ấy phải chăng là nhờ: nấc thang lễ phép của người "một giới", mà biết lễ bái người "ba giới" trên hơn ! người "Năm giới" mà biết lễ bái người tám giới, kẻ mười giới biết lễ bái người 250 giới như bậc thầy; người ở đời mà biết tôn kính cái thiện và nâng lên cao, hạ dìm cái ác xuống thấp, thì cuộc đời làm sao mà không tiến hóa lên cao: hạnh phúc. Bởi đó mà thánh hiền xưa dạy, rằng: “Văn thiện ngôn tắc bái, kiến thiện sĩ tắc cung” là nghe lời thiện lành là phải "lạy", thấy "người sĩ hiền" phải cung dưỡng, đó chỉ là: sự nghe, thấy thay !, huống hồ...giới luật là nấc thang trình độ thiện, chúng sanh...há sao ? không biết quý trọng: với níu giới luật, để bước lên theo kịp với người ta, cho được nên, hay ích lợi. 
***
Cũng bởi biết rõ đạo lý như vậy, nên từ xưa các nhà cư gia, thường hay cung cấp nuôi dưỡng chư Tăng, sư, thân khẩu, ý : lễ phép, chân thành, nơi giới luật. Thân lễ bái, khẩu: thỉnh mời, ý: quên mình, trong sạch, mà không bao giờ dám gọi, kêu là "bố thí" cả !  Người ta chỉ cho thấy rằng: Một ông già lượm trái chín mùi, là lượm, hốt cả hai tay đầy tay chân "cúi sát" đất, để ăn được ruột trái thơm ngon, lại có được: hột giống để dành và bỏ đi cái vỏ, việc ấy !... Có khác hơn là trẻ nhỏ, trèo trên ngọn cây cao, ăn vỏ trái cây non chua, chát, đã không có điều chi ích lợi, mà lại, phải té gẫy tay chân, thân mình tai hại. Thế nên chơn lý, của lễ giáo: là tiến hoá về mặt tinh thần nhiều hơn, cũng như từ nhỏ đến lớn, từ thấp đến cao, có trước, nên mới có sau, không nấc thang đường lộ làm sao đi lên, đi tới; “Trên người, còn có những người, cũng như loài người, nào phải đâu là cùng tột bực, hay hoàn toàn tốt đẹp”, Thế ! mới biết rằng: Chúng ta là đang ở khoảng giữa mãi, có thấp hơn người, mà cũng có cao hơn một số người, và như thế thì: lễ giáo, phép tắc, là đạo lý tiến hoá, là chơn lý mãi mãi đó. 
Kìa như người tu xuất gia, tuy trình độ đã khá cao qua khỏi ác, thiện, tuy không còn sự hâm mộ: nghi lễ cúng kiến, phức tạp hữu lậu, ở bên ngoài!...chớ ngoài giờ thiền định ra, các Ngài cũng còn lễ bái Phật, để làm gương chúng sanh, hay như lúc tham thiền, các Ngài dùng tư tưởng bên trong mà chầu Phật lễ bái mà cũng chẳng lễ bái, là làm sự xin ăn nhẫn nhục, thế mới hay, rằng: Dẫu là bậc nào đi nữa, (ngoài Phật, "chơn tâm" bình đẳng ra) là cũng phải nhắc nhở, sự quên mình, hạ mình, diệt cái sở chấp "ta" tự cao đi, thì mới mong thành Phật như nhau được.
Phép lễ bái cũng như sự cuốc đất gieo trồng, hai tay chắp lại in hình lưỡi dao, đầu kỉnh trọng, tức là hột giống, giới luật thiện lành, trong sạch, ấy là: đất, phân tốt đẹp, là đáng nơi: ươm hột, gieo giống, cuốc trồng thận trọng. Vì vậy mà xưa kia vua A Dục, một hôm nọ di giá đi dạo ở ngoài thành, gặp một vị Khất-Sĩ, Sa Môn đi ăn xin. Ngài bèn xuống xe, làm lễ, "cúi sát" dưới chơn vị sư, và hôn lên bàn chơn ấy. Một vị quan đại thần hộ giá tâu rằng : Bệ hạ là thể vàng vóc ngọc, há đâu đi đê đầu đảnh lễ kẻ tu ăn xin như thế, chẳng là mất giá trị, rẻ lắm. 
Vua A Dục lặng thinh, khi về đến triều, vua bảo ông quan ấy kiếm đem nạp 99 cái đầu thú và một cái đầu người tử tù. Sau đó vua bảo đem bán tất cả, để cần dùng số tiền ấy, vị quan, mang bán hết 99 cái đầu thú, còn đầu người chẳng ai mua. Vua lại bảo phải đem đi kêu: cho người ta nhưng cũng chẳng ai lấy; vua bảo, nài nỉ cho người ta, nhưng rồi cũng không ai chịu nhận. Bấy giờ vua mới hỏi, rằng: tại sao đầu thú có giá trị, còn đầu người "thiên hạ, lại chê", ước như đầu quá ác, quá tội lỗi của trẫm đây, "chắc thiên hạ, lại càng chê hơn nữa", thế nhưng tại sao: khanh lại nói, đầu trẫm, có giá trị, quý, đắc lắm.
Ấy vậy, từ rày sắp về sau, trẫm đem đầu vô giá trị này, lễ bái tôn sùng đạo đức; ai mà ngăn cản, là trẫm sẽ chém đầu không tư vị! Vì sao vậy? Bởi các khanh phải biết: trẫm mà hôm nay được giữ vững ngôi vua, là đã trãi qua: bao trận chiến ra binh, "sát" phạt, cũng vì một lời nói, một ý niệm, cùng một việc làm nhỏ nhặt như một chữ viết của trẫm, là máu chảy thành sông, xương dồn lại như núi, tội ác của trẫm biết là bao. Hồn oan oán "trẫm", dẫy đầy, người thù nghịch trẫm, vô số, "trẫm" đã dạy ác, dạy sát sanh, cho trong "thiên hạ", để được cái ngôi vị này, là cái ngôi vị mà ai cũng thèm khát, để được giết "trẫm" chiếm ngôi, tánh mạng "trẫm" chẳng biết rủi ro giờ phút nào cả. Trẫm nghĩ rằng: xưa kia các "tiên đế" dạy dân hiền, nên khỏi bị trộm cướp, còn nay trẫm trị mãi... thì trộm cướp lại càng sanh là bởi, chúng nó: bắt chước cái oai quyền, "danh lợi" của "trẫm" vậy. Xưa kia các "tiên đế" không dùng "khoán sưu, thuế vụ", lấy ân nghĩa, hy sinh mà làm gương, không giống như giặc cướp, nên "thiên hạ" mới phục tùng, còn trẫm ngày nay nào được như thế. Tánh mạng trẫm rất nguy, tâm của trẫm rất khổ, hôm nay "trẫm" đã giác ngộ ăn năn, muốn xua "cừu", đuổi "oán hận", muốn chuộc tội lỗi "trau tâm", muốn bỏ cái ngã ái tự cao, của cái ác ngang tàng, mà người người ghét giận, không chịu dạy, chẳng dám khuyên can, để tập mình: biết đọc, biết nghe, biết xét lỗi "trau tâm", tập tâm "chánh", tròn lớn thật quý báu, như các nhà sư trong sạch, có giới hạnh, đức, trí, kia ! ấy chẳng phải là nên, hay: cho trẫm, và ích lợi cho cả chúng sanh, "thiên hạ", lắm sao? Mà các khanh lại đi cản ngăn, để xúi "trẫm" vào đường hôn ám, của "thất" đức, bất nhân nữa ! Để cho đời sau, "hậu sử" sẽ nêu danh “Nhà vua vô đạo đức, là vua: A Dục" để cho người đời, kêu rêu, oán thán mãi...
Thế là từ đó về sau A Dục trở nên một tín đồ trung thành của đạo Phật là đạo trau tâm, ông xây cất ra: 84.000 cái tháp, để thờ Phật và Xá Lợi.
Khiến nên: thuở đời ấy, thiên hạ rất thái bình, nhờ nhà vua biết kỉnh trọng đạo, biết trau tâm, biết hành "lễ giáo" mà quên mình, mà đổi họa: làm phước, vậy nên từ đó, người ta mới hiểu ra, đạo Phật là đạo để trau tâm, là đạo lý : hạp cho vua, quan chức ! Vì vua và quan chức, mới là bậc hạng phải dùng đến: tâm, "chơn", đức hạnh, là bậc mà cần phải ráng nhớ quên mình, hạ mình, cần phải mở rộng: tâm trí thẳng bằng khiêm nhượng, thì mới được gần gũi "kẻ sĩ hiền", mà được ích lợi, nên hay, lâu dài, và không thất bại.
Thật thế, cái tâm là hơn hết, được tâm là được việc lớn hơn hết. (Trang 861)
Đời nay ít ai được như vua A Dục, và hoàn cảnh giống như vua A Dục, thế làm sao biết được sự ích lợi, nên hay... của lễ giáo, nên chi cũng có lắm người, quen sự tự cao gọi bình đẳng của lẽ ác, thấp sâu, mà hiểu lầm, khinh chê lễ giáo, để đến nỗi biết tâm đã hư, biết mình sa ngã, biết sẽ "lâm nguy" ! Mà cũng phải: cam chịu, đành nhắm mắt, ôm chấp cái tự cao quan trọng, để chịu té xuống vực sâu: một phút trèo cao, mà "muôn năm" tuột thấp, mà không biết phương pháp: giải cứu làm sao, thật là tội nghiệp ! 
Vậy mà, sao có kẻ vẫn còn gọi, rằng: bình đẳng, bình đẳng của dưới ao sình lầy... nhoi nhúc, mãi ác trượt, chết khổ đau vì nhau, mà chưa chịu bám níu nấc thang "giới luật", là giai cấp: pháp giáo tạm, để đến trên bờ ao, là lớp bình đẳng của chư Phật, trọn sáng láng, trọn thiện lành, tốt đẹp ! Ấy vậy, cũng bởi sự hiểu lầm, bình đẳng là mục đích Niết-bàn chư Phật, chớ vẫn còn là: chúng sanh đang tiến hoá, thì có đâu mà bình đẳng đặng, còn giai cấp là giai cấp của luật thiện lành, trong sạch đạo đức, chớ phải nào nơi xác thân của "danh lợi" thế quyền, ép buộc. (Trang 862)
Thế mới biết, rằng: đời không lễ giáo, là đám rừng hoang, ly loạn. Còn người ở đời thì dễ gì họ chưa giác ngộ, mà "bảo" ép họ, lạy mình được đâu! Mà nào ai đã cấm cản, có quyền đối với ai được, nơi việc phải của họ. Đó là lỗi bởi: tại người thiếu hiểu và vô lễ quen tật đố, nên mới đám thốt ra lời kém học, mà cho rằng ác, thiện, đạo đức, là như nhau có một. 
Nói rõ hơn: Lễ Giáo là phép dạy thiện, cho kẻ ác lớp dưới, trẻ con, cũng như cây gậy, nó giúp kẻ đi đường sình lầy nguy hiểm. Cũng như cái chuồng lồng tạm, để nhốt, cứu hộ: những con vượn con, để khỏi nạn tai: nơi thú dữ, nhưng về sau nó được sống và lớn lên, là chuồng lồng tự lần gãy, nứt, nó sẽ lần "tự do" và "thuần phục, phúc hậu" thì mới nên sẽ là sống chung nhau, bình đẳng hữu dụng, đối với trong đời được. Ấy là giáo lý xã hội gia đình, lễ bái phép tắc, là chuồng lồng như thế, nhờ lễ phép: mà trước hết nhơn loại được sống yên tu học, và về sau mới sẽ: giải thoát giảm bớt lần, cho đến khi bình đẳng như Phật, mới không còn: phép tắc lễ giáo, gia đình xã hội. Như thế thì ai ai cũng nên cần phải biết đến lễ giáo, vì lễ phép: là ích lợi nên hay cho mình, chớ nào phải riêng cho "người", nhưng mà chớ nên tự cao mê tín, chớ nên bắt buộc: người khác lạy mình, hãy để tự tâm người, trừ khi nào họ không hiểu và muốn học hỏi, là ta: hãy giác ngộ giảng giải, nghĩa lý cho họ thế thôi. 
(Tụng chơn lý; Chanting of truth)
Còn sự lễ bái là rất tốt đẹp cho tâm mình, nhưng ai có muốn thật hành, thì cũng phải là người trí thức, chớ chẳng khá nên mê tín, tà kiến, ỷ lại, để phải khi người ta hỏi: tại làm sao ? là sẽ không nói thông rành được, ắt phải bị kẻ dốt nát chê cười. 
Vậy nên bất cứ việc gì, nếu ta chưa hiểu biết, thì chớ khá bắt chước: làm theo người,vì e rằng: bởi sự chưa biết, là lắm việc khi việc hay nên hóa ra dở, thật là có hại ! Thế nên Phật dạy, rằng: lễ phép là việc của người: trí huệ, chớ kẻ mê muội: thì không hiểu được, bởi: hoặc dối lòng hay là ngạo mạn.
Nói cho đúng, lễ giáo thật là quí ích lắm, từ "lễ giáo" đi đến tế lễ, là phương pháp thâm diệu, nhưng cũng có chỗ tai hại mà người ta cần ngừa tránh, là lễ vật "lễ mễ", "hối lộ", đút lót của tiền; ví dụ như vua, quan lại, thầy dạy của ngày xưa không có một đồng tiền, hột gạo, nên "kẻ dưới" giúp nuôi, cung dưỡng; còn đời về sau: chẳng phải như vậy ! mà lại có sự "lễ dâng" là xấu xa quá. Cũng tức là như : sự tế lễ là lễ bái, đọc văn tế: tri ân, truy điếu, tri nhận cổ sử, thế mà người ta lại đem đồ vật sanh mạng: để lên dâng cống nạp, mà gọi là: tế lễ thay cho hối lộ đút lót, thì thật nhục nhã, "lọ lem" cho danh tiếng của Phật, Thánh, Trời, "Tiên" lắm vậy ! 
Chánh lý hơn hết của "lễ giáo", là con người có lễ phép, thì không bao giờ có chiến tranh giết hại nhau được, bởi thân thiện, chớ đâu có điều chi... là thù oán.
Kìa như có người "tướng binh" ra trận mạc, họ muốn bỏ lễ phép thân thiện, nên mới: bày lời "sỉ vả" chọc để phải đánh đập nhau được thôi ! Chớ họ có ghét giận gì nhau sẵn đâu? 
Ấy vậy đời sau, muốn cho được thiên hạ, thái bình, thì mỗi người phải thực tập "lễ phép" chớ ngoài: "lễ giáo" ra ! Là không có "phép" nào, để cho tự mỗi người: cứu độ lấy tánh mạng mình cho được vậy.
Thế nên ai ai cũng nên cần phải có Lễ giáo, hết!
Tổ Sư Minh Đăng Quang
Thiền quán, hãy tĩnh tọa, nhìn vào chữ vạn ! )
Meditation, be still is, looking at the swastika! )
"Bấm vào chữ Dịch bên dưới" !  <= (mở trang nầy! trước khi Dịch ! đã có liên kết trang!)
(Hãy bấm  quay trở lại ! Sau khi đã copy bản dịch hoàn chỉnh !) (Copy văn bản dán vào ô Dịch)

Tiếng Việt
Tiếng Anh
Tiếng Pháp
Phát hiện ngôn ngữ
Tiếng Anh
Tiếng Việt
Tiếng Trung (Giản Thể)












Tiêu đề của tôi






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét