Thứ Bảy, tháng 9 17, 2016

27. Khuyến tu học đạo; Extension study religion

Thc hành dch sang Anh ng t hc: s 27
Practice self-taught English translation: No. 27
( Hiu chnh và dch thut : Lê Đức Huyến; Correction and Translation: Le Duc Huyen )
* Dch sang Anh ng; Translations into English: Hc hành phi biết "ch sai"...Tm cu hc hi, mit mài nên thân!; Learning to know "the wrong place" ... The demand to learn, hard to the body!
Thực hành đọc Chơn lý ; Practice reading Truth
Khuyến tu học đạo
Extension study religion
( Trang 411-424 ; Pages 411-424 )
Chú thích quan trọng: 
a) Mẹo thuật để xác định dùng dấu chấm phảy (;) để phân câu phức hợp một cách chuẩn xác, có tính chất đúng hay sai ? Ấy là, chúng ta suy luận, từ tiếng Anh, sau khi câu ấy được dịch sang Anh ngữ, để "xác định" chúng ! Ví dụ: Xem câu thứ nhì, trong Chơn lý số 57 +>Lễ Giáo...., nguyên câu đó là dấu phảy...nếu đặt dấu (;) sau câu chữ là...thì tiếng Anh lại bắt đầu là động từ "is" là sai ...vậy, sau dấu phảy chữ "là" tiếng Việt, dịch sang Anh ngữ là chữ "as" là đúng ! Vậy, nguyên câu ấy là dấu phảy (,) ...chú ý ! 
b) Trong việc in ấn, sắp bản in sai, một số ít nào đó, là chuyện bình thường, và có Bản Đính Chính ! Nhưng nếu nhìn nhận "dấu gạch nối" sai...là nói không đúng về lịch trình, phát triễn và sử dụng tiếng Việt, hay nói chính xác là "chữ quốc ngữ" mà "cha-đẻ " là một Cha Đạo, Thiên Chúa Giáo, ngày nay, được Việt-hóa, bằng một tên tuổi, quen thuộc là Bá-Đa-Lộc, tại Nha Trang có tên đường ghi tên nầy ! Tham khảo: +> Lịch sử tiếng Việt +> Alexandre de Rhodes . Trước 1975, dấu gạch nối, dùng cho danh từ kép, ngay cả từ láy...cũng được dùng. Xu hướng tiện dụng, ngày nay, đã bỏ dần dấu gạch nối, chỉ còn dùng trong từ phiên âm tiếng nước ngoài, và dấu nối, trong cách viết chữ số điện thoại.v.v... Lưu ý là văn phạm tiếng Anh, có quy định về dấu gạch nối, trong danh từ kép ! Và từ có dấu gạch nối, với từ không dấu gạch nối, chuyển sang Anh ngữ, là khác nhau...! Tùy thuộc vào câu văn, mà hình thành ngữ nghĩa của câu văn, mà Google dịch thuật, ngày càng chuẩn xác hơn ! OK,...good ! (Nếu có dịch thơ, kinh thư. thì chú ý, danh từ kép...trong tiếng Anh, tính là 1 từ...kẻo thiếu...từ trong câu dịch...). Một số danh từ riêng...hay tên kinh sách, nếu có dịch sang Anh ngữ, thì tốt, không dịch...là đúng văn phạm, không sao cả ! OK ! 
Ví dụ như: Vinamilk...ai cũng hiểu là "sửa của Việt Nam" sản xuất...nhưng bảo dịch...sang Việt ngữ Vinamilk là gì ? Ừ, há ! Đúng là potay.com ! hì...là Vinamilk...tiếng Anh từ mới...ok ! OK sao lại "potay" dịch là : Vinamilk= vi-na-miu ! OK ! ( không đùa đâu...nguyên tắc văn phạm đó nha !) 
Suy ra: chúng ta không nên ấu trĩ, cho là tiếng Việt...về văn phạm đã bị "ngoại lai", thật nực cười ! vậy, hà cớ chi, tiếng Việt, do người Việt nói, lại dùng chữ Hán-Nôm, của người Tàu viết, mà Quang Trung đã sáng tạo cho chữ viết tiếng Việt, và chữ viết La-tinh, lại dùng cho việc phiên âm tiếng Việt. Hóa ra, do người dùng chữ Việt mà tạo ra phong cách viết "văn phạm"...và có những việc "văn phạm quy định" lại không tương thích việc sử dụng...vân vân...Ok ! 
I.- Ý thức con người về lòng tham lam vật chất:
I.- Conscious people on material greed:
Note; N*.- Giới từ trong tiếng Anh, là những cụm từ, "biến đổi" phức tạp, cần lưu ý ! Và cấu trúc câu - structure sentence : so there...There is = There's và There are= There're ! (Có số nhiều và số ít của động từ to be : is , are...bị và được và mới : nên...should be !) Và chuyện, mà chúng ta đang nói là "chuyện đó-đây ! there and here stories...là số nhiều của Story !...
Vật chất là ác, giáo lý: của cái có là ác, tứ đại, vạn sự là ác; thân trẻ nhỏ là ác.  ; Matter is evil, the teaching of so there is evil, four great, everything is evil; Children themselves are evil. Vậy, chúng ta muốn sống an vui, thì phải bỏ xuống cái ác, mới nên được ! So, we want to live happily, they must put down evil, new should be!
Có một chàng trai trẻ kia, con nhà lương thiện nghèo khó, thấy mình thua kém và sa sút so với người ta, nên ráng công trồng tỉa, cực nhọc khó khăn, mới kiếm được chút ít tiền dư. ; There's a young man there, the poor are honest, feel inferior and decadent than one, so that the planting, they toil hard, earned little spare cash. Cậu ta liền mua sắm quần áo, giày mũ, và một cái đồng hồ vàng tốt đẹp. He immediately bought clothes, shoes and hats, and a nice gold watch.
Note : các tính từ, mà nó đặt trước một danh từ: là tùy vào thuộc tính của nó...văn phạm đã liệt kê...phân loại: tính từ...?...Ví dụ-Example: Ex.: a nice gold watch...trước "đồng hồ" là tính từ : vàng-gold và tốt đẹp-nice...chúng ta, không nên nhầm lẫn nó là "danh từ ghép-compound noun" ! Hay, nói cách khác, có "nhầm" thì cả hai đều đúng ! Ok Văn phạm đã tách bạch điều nầy như thế nào ? Đó là-That's...dấu  hyphen- gạch nối gold-watch= danh từ kép ! đồng hồ vàng ! (vàng thiệt, không phải là "mạ vàng" nếu mạ là golden ! ) ok ! re. Cũng vậy, động từ đã được chia là watches...ngôi thứ 3 số ít thêm -s hoặc -es ! (chia động từ-verb...là căn bản của tiếng Anh & Pháp ngữ). hjj...nó có nghĩa là: "đeo đồng hồ" !
Một buổi chiều nọ, cậu ấy mặc đồ mới, tốt đẹp và đeo đồng hồ nơi tay, ra đi dạo xóm ! ; One afternoon, he was wearing new clothes, nice and watches in his hand, walking the neighborhood! Đi được một đỗi, cậu nghe phía sau lưng có tiếng chân người chạy ; Going to be a while, he heard footsteps behind the runners; nhìn lại xem, cậu thấy có một tốp gồm năm người, tranh nhau rượt theo cậu ấy! ; Looking back, he saw a group of five people, scrambling to chase him! Họ vừa chạy vừa nói với nhau rằng: kìa chiếc đồng hồ đeo nơi tay hắn đó ! ; They ran said one to another: Behold watches where his hand there!
Bấy giờ hai bên đường đi, trong bụi rậm, cậu lại nhận thấy có hai: nhóm người ẩn núp, đang chen lấn, xô vạch bụi rậm: bước ra ! ; Then the two sides along the way, in the bush, did you notice there are two: group of people hiding, are jostle, shove bush bar: step out! Họ chăm chú ngó ngay bộ áo quần, giầy, mũ, tốt mới của cậu, mà xầm xì tranh cãi với nhau, nói rằng : "cậu ta là người giàu sang danh vọng." ; They attentively looked right clothes, shoes, caps, his new good, but controversial murmuring to each other, saying: "He is the richest man to fame."
Thấy biết cơ nguy, khó mà trốn tránh, cậu cởi phăng ngay áo, quần, giày, mũ, với chiếc đồng hồ vàng, bỏ lại giữa đường, rồi vụt chạy. ; Perceive risk, difficult to evade, he immediately threw off his shirt, pant, shoes, hat, with gold watch, leaving the middle of the road, then flashed run. 
Ghi chú ; Notes: lưu ý về số nhiều (plural) và số ít (singular) của danh từ-noun. Robot.tran, dịch sai chữ "mũ-hats" có..."s" và "quần" 1 cái chứ, sao lại là pants...?!?; Và, phân tích cụm từ: rồi vụt chạy-then flashed run ! Như vậy, ta khẳng định rằng: run ở cụm từ nầy, là 1 danh từ, chạy: vốn là động từ. Vì trước nó là tĩnh từ flashed, được thành lập bằng công thức-formular : V+ed= V-ed ! . Vậy, trong tiếng Anh, lưu ý, một từ có hai chức năng-tow functions. Bạn hãy yên tâm khi dùng running, bỡi công thức - formular : V-ing = verb + ing ! (gerund-động từ tiến hành cách) ! Ex: Running and racing, are what ? (Nguyên tắc: gấp đôi phụ âm-consonant: n, với nguyên âm-vowel: u đứng trước nó !). Trong tiếng Anh, có 5 vowels: a, e, i, o, u ! Và the + adj. = the poor...người nghèo, tầng lớp nghèo; the rich ! OK ! 
Chạy được mười bước, cậu nghe phía sau la hét dữ dội: ngừng lại ngoảnh xem ! ; Run ten steps, he heard screaming wildly behind: stop turning their watch!  Cậu thấy bọn người cầm dao, từ phía sau chạy đến, toan giựt chiếc đồng hồHe saw the men holding a knife, from behind ran up and attempted to snatch the watch; lại bị !... những kẻ cầm cây núp trong bụi rậm, nhảy ra mà đánh đập; đồng thời bên kia người cầm súng, chận!...bắn liên thanh. ; to be! ... those who hid in the bushes wielding, jump off that beaten; while the other guys with guns, stop! ... inter-stick shot. 
Notes: chú ý về từ vựng: gold watch-cái đồng hồ vàng; their watch-xem họ ! Vậy, the watch-đồng hồ. Nó được khẳng định, xác định từ bỡi mạo tự "the" ! Là từ mà lập lại, và trước đó...đã từng mô tả-describe...về nó ! The wacth - cái đồng...hồ ! Tóm lại: văn phạm ngắn gọn về "mạo từ bất định: a ; an (dùng trước danh từ có chữ đầu là "nguyên âm") Ex: a wacth-một cái đồng hồ (một cái gì đó-something) ! an apple-một trái táo ! Mạo từ "xác định" the, là một định từ-regnimen ! (gốc có: tiền tố : re-....!) (wow...yes ! I see{hiểu}..."phát đồ điều trị-regnimen...Bill Dr. !)
Họ càng xáp lại, cận kề với nhau, kẻ nào cúi xuống giựt đồ, là liền chết gục. ; The more they get jumped back, adjacent to each other, who bent over plunder, instant death is defeated. Họ càng hăng hái, kịch chiến với nhau, sau rốt một đống thi thể người chết, nằm ngang, ngửa, chật đường đi ! The more ardent, dramatic fight with each other, eventually a pile of dead bodies, sideways, back, narrow road! 
N**: Nơi đây, cần lưu ý, tính chất đa nghĩa-multi-meaning của từ tiếng Anh: back: lưng, bật ngửa, trở lại, chỗ trong cùng, hậu vệ, phần sau...sẽ rõ !
Kẻ thì đã chết, người thì lại bị thương, đồng hồ bể nát, áo, quần, giày, mũ, nhuộm đầy máu, rách nát...tan hoang ! ; Who is dead, who is wounded again, the clock broke off, shirt, pants, shoes, hats, blood-stained, torn ... gutted! Thật là một cảnh quả báo, rùng rợn của sự tham lam, "cốt nhục tương tàn", đồng loài giết hại. ; That was a retribution scene, macabre of greed, "reinforced fratricidal humiliation" and killing species. Họ mãi tranh nhau: vật chất, rốt cuộc rồi, "người mất mà vật hư" của cải, đồ vật, đã ghét bỏ cái tham lam, nó không ở với ai, nó lại giết người ta thêm nữa. ; They always compete: physical, then eventually, "who took that material damage" treasures, objects and had hated the greed, it was not with anyone, it killed more people.
N*** động từ quá khứ : took của hiện tại là take...và quá phân từ; là từ đã được chia taken ! Tức là : take, took, taken ! Mà thuở còn trên ghế học trò, chúng ta đọc, như đọc "Tam tự kinh"; hate+ed...là động từ quy tắc(V+ed)...còn take...là thuộc loại "bất quy tắc"....bất tuân, khó mà "cai trị" ok ! ...cụm động từ đã được chia là had+hated = đã ghét bỏ ! Nhân cách hóa-Characterize "đồ vật" mà nó "biết ghét bỏ" !...-ize (...hóa !) Vậy còn, killed...là tính từ của động từ thêm -ed; Hay nói cách khác, bao hàm cả hai...nguyên tắc, chính là "một" ! To be: là, mà, thì, ở, bị, được......là Iregular Verb Chính hiệu "không thường xuyên" ! Vi nó là động từ chính...main verb !  It is là hiện tại, mà It was...là quá khứ ! đẹp lắm ai ơi ! (Bill. Dr.) OK...động từ chính bất quy tắc là to be nguyên mẫu chưa chia ! còn nguyên ủy ...verginal ...al. ........ly !  Cấm phạm quy...colon(:) and three dots (...) ! Re.  Please to be continuous...using "semi-colon"= ; Thanks...papa ! 
( Oh ! yeah....What happened ? )
( Ồ ! vâng... Chuyện gì xảy ra ? )
(luôn luôn ngầm hiểu là "quá khứ" bởi có-ed)
Chàng trai trẻ được thoát hoạn nạn, lúc bấy giờ: "thất kinh-tâm thần, tán-đởm", sợ đổ mồ hôi, khắp mình, run rẩy ; The young man was escaping tribulation, at that time: "appalled-mental, canopy-melt", afraid to sweat, all over him, trembling; biết mình may mắn, nhờ nhanh trí lẹ khôn ; sống còn được bởi nhờ... không tiếc của ! Know himself lucky, thanks to quick wits wisdom; survival is by unsparing thanks ...! Cậu mau chân: trốn chạy về nhà, mà trong tâm mãi sợ lo, hồi hộp, cậu nhận ra thấy mình quá ác; He quickly foot: the run of the house, but in the mind forever scared worried, nervous, he realized was so evil; cũng vì tánh trẻ con nông nổi, ham muốn khoe khoan, "bẹo;nhử" đồ vật, để cho bao nhiêu người phải chết vì cậu! ; as well as childish nature, desire boast, "leopard bait" items, so that many people have to die for you! Chính cậu là kẻ sát nhân, vô tình mà nên tội ! ; The murderer himself, accidentally, but so guilty! Chính vật chất, là món giết người ghê gớm.The main material is a formidable dish murder.
#Notes: Vietnamese slang, is written in parentheses and it is synonymous with saying "deviated audio-word"! ; Ghi chú: tiếng lóng trong tiếng Việt, là viết trong ngoặc kép và nó đồng nghĩa với nói "chệch âm-từ" ! So it's writed by semi-colon at between ! Ok we understand them by "bẹo; nhử" = "leopard bait" !
Lúc bấy giờ, cậu mới nằm đêm suy nghĩ, rằng: "những kẻ ấy họ chết"; là tại nơi họ có lòng tham ác; mà cái tội tham ác ấy, là do nơi cậu ham thích: sắm đồ vật. At that time, he was just lying night thinking, that "those who did they die"; where they are evil greed; evil crime that involved him, is due to where he desires: shopping items. 
#Notes; Ghi chú: Câu phức hợp-Complex sentences: gồm có câu đơn và nhiều mệnh đề-clause, liên kết, (link) câu bằng: relative pronoun-đại từ quan hệ như: that, those, who, where, that...and what, which., whom, whose...mà tóm tắt có 3 loại mệnh đề quan hệ: hạn định, không hạn định và liên kết ! Còn nói về hình thức thì nó ngăn cách bởi các dấu "chấm phảy-semicolon !
Phân tích: At that time-Lúc bấy giờ là cụm trạng từ chỉ thời gian. "he was just lying night thinhking" là câu đơn-single sentence ! và còn lại là các mệnh đề ! 
OK...hjj...uhm...those là số nhiều của that ? and....riêng mệnh đề "where they are evil greed"  nếu bỏ đại từ liên hệ where thì còn lại là câu đơn. Tuyệt vời của câu nói, nầy là : evil crime that involed him-liên quan đến anh ! Nêu bật chủ đề "liên hệ" về mệnh đề là một cụm từ, mà có động từ của nó ! Bởi căn bản là chia động từ của câu nói ! hì...and ...then...how to say that....? Oh no ;;; ....anh ấy chứ ! "him" not me !...ok...Ok. mà "bấy giờ" của câu trên là "now" nói chệch âm của "bây giờ" há ta ?...Lưu ý chủ ngữ là ai ? là tội ác-evil crime....mà that ! (cái tội tham ác ấy..."liên quan đến hắn là do "sự thông minh" của Megan...robot dịch...là tên ca-sĩ nổi tiếng của USA ?) 
OK chúng ta thống nhất: now là hiện tại ! At that time...là quá khứ..."hiệu chỉnh-correct them" ! Ok ! Và nói thêm từ "then-bấy giờ"...mang nghĩa diễn tả "rồi thì"...là đúng, không sửa ! Yes, sir Then the two sides along the way,....Bấy giờ hai bên đường đi, 
Như thế là, đồ vật giết người, đồ vật là món ác; cái tội ác ấy bởi nơi cậu; tức là cậu ấy: giết người vậy! ; Such is, objects of murder, evil things are gifts; the crime where he was by; ie him: murder so! Cái án pháp giết người này, xưa nay chưa ai từng truy ra thủ phạm, chưa ai từng nhận ra cái ác từ đâu. ; What legal murder sentence, traditionally no one has tracked the culprits, no one has realized the evil from. Chữ viết ác: "Á-tâm", cái món che đậy: chân tâm là vật chất, còn người tạo tội là kẻ tham lam, ưa thích, do đó mà kẻ si ngây, phải bị chết khổ vì nhau. ; Evil handwriting: "Asia-centric", the dish cover up: the material truth is interested, also the creator of the crime is greedy, preferred, so that the innocent beholder, have killed each other suffer.
Chàng trai trẻ ấy, xét thấy mình, chẳng khác kẻ rèn dao sắc bén đốc xúi, đưa cho họ chém giết nhau ! ; The young man then, deeming himself, like sharp knives who forged incited director, gave them kill each other! Cũng như một kẻ kia, oán ghét loài người, muốn mượn tay họ giết họ với nhau, nên bày mưu kế: nơi đồ vật tốt, để cho họ hại nhau. ; Like one other man, hated men, want to lend their hands to kill themselves, so presentation stratagem: where good things, let them hurt each other. Khác nào như, người nọ đúc gươm sắc bén, đâm chém giết người, mà người trong"thiên-hạ"mê muội hiểu lầm cho rằng tự người chết; Will be like or that person casting a sharp sword, stabbing murder, that of "natural-down", ignorant misunderstanding that the dead themselves; hoặc cây gươm là tội ác;  or sword is a crime; mà chẳng bao giờ biết truy tìm ra thủ phạm; but never knew tracing the culprit; tội nhân, là kẻ tham sắm, muốn ưa, tạo nên đồ vật tốt hay, khéo xảo, để gạt gẫm con người nhỏ dại, cho họ chết thảm....hết vì nhau ! ; sinner, who participated shopping, want to recommend them, creating good things, clever trick, to cheat small wild man, let them die carpet .... all for the same! Thật là tội lỗi, tội lỗi thay cho sự giết người mà không vấy máu, cái giết chẳng tự tay mình đâm, cái giết ấy, mới phải to lớn, số đông nhiều hơn hết. ; It is sin, and sin instead of a murder without bloody, his hands did the stabbing murder, so kill him, have great new, large numbers of more than before.
Bấy giờ cậu mới biết ăn năn, mà hồi nghĩ lại những lời cha mẹ dạy : “Đời là cõi sắc bén gươm đao”; là cõi mà họ đốc xúi sự giết hại cùng nhau ; “Đời là ổ chết” ai vào đó, khác nào bị té xuống hố gươm đao, phải rã rời xương thịt.
“Đời là nguy hiểm, nguy hiểm nhứt cho tánh mạng là vật chất, tốt đẹp, bao vây. Người trong đời là kẻ bị vây, trong giữa vòng binh khí mà ai ai cũng là giặc nghịch của mình hết; cho nên mạng người là trong sự rủi may nháy mắt giây lát, của hơi thở cầm chừng, liều mạng nhắm mắt cầm cương ý dục. Đời là chỗ chết, ai cũng giết hại ta cả, hoặc tự họ giết, hoặc xúi người giết, mà chúng-sanh là kẻ đã quen chịu sự chém giết chết sống lẫn nhau; họ xem coi sự chém giết ấy, bằng cách thỏa mãn, hài lòng, vui hạp ! Như thế thì làm sao cho kẻ muốn sống đời ở được, mà không phải là tìm đường giải thoát xuất gia, để lo cho tánh mạng mình trước đã. 
Trong đời, có lắm kẻ hiểu lầm từ thiện, là chẳng tự tay giết người, mà người ta quên, rằng : "sự tạo sắm gươm đao vật tốt, là có khác nào để đưa xúi bảo kẻ khác giết hại nhau." Vậy nên, chúng ta muốn sống đời tốt đẹp, thì đừng mãi tạo ra vật chất tốt đẹp cao sang. Chúng ta đừng, để cho kẻ nhỏ dại hiểu lầm, mắc mưu, của đồ vật tốt. Chúng ta chẳng nên làm những việc vô ý thức, giết người mà không hề biết nhận tội ! Tội nghiệp cho kẻ chết kia, bị sắc tốt mê hoặc, đua nhau lo tìm chết, mà nào họ có hiểu biết: nguyên nhân từ đâu ? 
In life, there is much misunderstanding charitable man, is not to kill people, but people forget, that: "the sword shop create good material, is there any other to make sure others incited killing each other." So, we want to live good lives, they do not always generate good material topping. We do not, for the little ones to wild misunderstandings, bait, the good things. We should not do things unconsciously, without knowing murder confession! Sorry for the other dead, are good colors dazzle, scrambling to find dead worried, but they have understanding the cause from?
II.- Siêu nhân là người vượt bỏ: vật chất.
II.- Superman who pass away: material
Trong đời cũng có ít người hiểu rằng : phải tu tạo vật-chất tốt đẹp, cao sang, dư hơn, quyền qúy, trang-sức cõi đời se sua lòe-loẹt bên ngoài, cho là hạnh-phúc, mà quên rằng : trong đời đâu có trẻ nhỏ dại nào, mà lại chẳng tham ăn món ngon vật lạ, để tránh khỏi chất độc. Trong đời ai mà không tham, cái tham là sự bẹo nhử cám dỗ của vật chất. Cũng vì thế mà kẻ trộm cướp kia mới nói rằng : tại chủ nhà khoe khoang, tại đồ vật tốt đẹp xúi bảo nó ; chớ tự nó vốn đâu có cái trộm cướp tham lam.
Có một ông sư già kia, đã đi xuất gia tu theo Phật, mà còn một sự tham muốn bên ngoài, không thể cắt đứt sự tham muốn được, ông trở ra cõi thế làm ăn mua bán, ông cất nhà tốt sắm đồ vật xinh, bên ngoài phết sơn bóng láng. Vì vậy mà ông phải khổ tâm giữ gìn lo sợ. Vừa làm ăn khá là bị trộm, lâu lâu lại bị cướp, nhà hư sữa lại, vật hư sắm lại, thân ông thêm bị kẻ cướp đánh đập hành phạt, thế mà ông mãi chưa tỉnh ngộ, vẫn còn lo tạo sắm.
Ông thường nói với lối xóm rằng : ông là người tu, ông là đệ tử Phật. Ông nói như thế để cho ngừơi ta thương, để cho người ta tin cậy và đừng có ai trộm cướp của ông ! Nhưng ông đâu có hiểu được tâm lý của kẻ trộm cướp; chúng nó nói rằng : chính ông dạy chúng nó trộm cướp; ông xúi chúng nó tham, ông làm cho chúng nó bị bắt bớ, đánh đập, tù phạt và chết khổ. Chúng nó oán ông, và hăm he có ngày sẽ giết ông, đoạt hết của một lần, để cho không còn sự đốc xúi chúng tham lam trộm cướp nữa.
Chúng nó nói rằng : cái tiếng tu của ông ấy; có khác nào là để cho người ta lầm mình, và không ai nỡ bắt tội mình, để cho mình dễ bề tự do gây sanh ác tội, xúi họ giết nhau, to tát lớn đông nhiều, mà lại chẳng bẩn tay ghê gớm. Người ta có biết đâu rằng : sự giết người không bằng tay chân ít nhỏ, không bằng lời nói lớn tội hơn, mà là bằng tâm lý giết người vĩnh-viễn. Kẻ nào mê hoặc tâm lý của chúng-sanh, ấy mới là người trọng tội, cái tội đời đời mãi mãi, chính kẻ ấy mới là người đáng tội ! (Trang 415)
Thế nên sự tu thứ nhứt của loài người, là phải đừng tham lam vật chất. Không tham lam vật chất, thì khỏi sân giận ganh đua, và si mê dốt học. Mà cần phải biết rằng : tham muốn là nguồn gốc của chiến tranh, nguồn gốc của sự chết khổ, và nếu xung quanh ta họ chết khổ với nhau, thì ta có đâu được sống yên vui một mình; việc tham muốn ấy tức là ta hại ta ! Nghĩa là vật chất hại cả chúng sanh đó, chớ vật chất là món vật ác vô tri, thì có biết chi, mà tha chừa riêng ai được.
Kẻ nào nắm lấy lưỡi gươm, ôm siết nó chặt vào mình, thì sao lại chẳng, bị thương hay chết thảm, tự mình giết chính mình, đau khổ lấy chính mình. 
Whoever grabbed the sword, holding it tight in his clenched, so why not, injured or dead carpet, himself killed himself, taking his own suffering.
Vậy, muốn được sống yên vui, thì chúng ta phải mở tháo buông ra vật chất tốt đẹp, đừng lòng tham muốn. Chúng ta nên phải biết, rằng : cái sống yên vui, là do sự trung bình, chớ chẳng phải nơi thái quá và bất cập. So, want to live in peace and happiness, we must open up to let off good material, not craving. We should have known, that: the peace and happiness of life, is due to the average, do not place excessive and inadequate.
Đời là cõi ác, đời là chỗ chết: vật chất là nắm đất, chôn thây ma; Life is evil realms, life is death: the material is the soil, burying zombies. thế giới loài người là: kẻ chiến tranh, tâm người là khổ, trí nhớ của người là: rối ren, thân người là chết, tánh của con người là ác. ; human world is: man of war, the human mind is suffering, people's memories are: confusion, the human body is dead, the human nature is evil. Tánh chất của ác: là tánh của vạn vật, mà loài người sanh ra từ nơi tứ đại, vạn vật, vật chất, là cái có ! ; The nature of evil: the nature of things, that man is born from the big four, all things, material is what is! ; Thế nên, giáo lý của "duy nhất vật chất" là phải ác. ; Thus, the doctrine of "single material" is to be evil.Vậy những ai muốn tu, làm người từ thiện, thì phải vượt qua khỏi đạo của loài người, trong vật chất, mới gọi được là bậc siêu nhân.  ; So those who want to cultivate, as a charity, it must pass from the religion of man, in the matter, the new call is superman. Siêu nhân là kẻ không còn chết khổ, trong vòng tứ đại. (Trang 415) ; Superman is dead who no longer suffering, within the four elements. (Page 415)
Coppy Right ! 
III.- Vật chất cám dỗ, nên “tu hành” chân chánh:
III.- Material temptations, should "practice" righteousness:
Người tu từ thiện yếu đuối, mà còn ham se-sua chưng diện, sang trọng, phong lưu; người ấy mãi lo tạo sắm dư nhiều, để xúi bẹo kẻ ác, cho kẻ ác tham-lam cướp giựt của cải, và giết hại đến hư thân mạng họ.
Kẻ ấy thật là lếu quá chưa rõ cái tu, từ thiện, là chi cả. Họ càng tham muốn, chúng càng giựt ngành, họ càng sống, chúng càng giết, họ càng khóc, chúng càng cười, họ càng nhịn-nhục, chúng càng khinh khi, họ càng làm, chúng càng phá, kẻ ấy giống như người say rượu, quay múa khóc la. Họ mãi lạy bái kẻ ác tham, mà chúng không cảm động chút nào, lại còn phải bị thêm, những sự hành hà thảm họa.
Có một người tôi tớ kia, giữ bò cho chủ; mỗi buổi lừa ví đi cho ăn, nó tắm rửa bò sạch sẽ, nó cắt cỏ để dự trữ qua tháng khô, nó sửa soạn chuồng bò chắc chắn, nó vái cầu Trời Phật, cho bò nó sống hoài mập mạp, cỏ đừng thúi, chuồng đừng hư, chủ nó đừng rầy. Nhưng càng làm siêng năng, chủ nó càng quở phạt liền liền. Bò nó có ngày bệnh chết, cỏ của nó bò khác sẽ ăn, chuồng bò của nó ngày kia phải gãy, thế nên chủ nó không thương nó chút nào hết, dầu nó có cực nhọc đến đâu, cũng không có món chi là của cải của nó, hay là của chủ nó.
Tội nghiệp cho nó, bị bán mọi chung thân, từ thuở nhỏ, nó ở mướn không một đồng tiền, mà chủ nó lại còn đày khắc đánh đập, khi họ chết đi, còn bắt nó chôn sống đem theo dưới đất.
Kẻ tôi tớ ấy là ý dục, bò đó là xác thân, cỏ đó là món ăn, chuồng kia là nhà cửa, nó biết cầu vái Phật Trời là nó có tu, chủ nhà là kẻ tham lam tội lỗi.
Trong đời có hai hạng, ác thì phải thật ác mạnh, thiện thì phải thật thiện yếu ! Nghĩa là không tu thì phải theo vật chất hoàn toàn, liều mạng chết khổ vì trối kệ, tới đâu hay đó; còn to thì phải đúng tinh thần hoàn toàn mới chắc hưởng sự yên vui được. Cũng chẳng vậy, thì tinh thần vật chất phải bằng nhau, hay tinh thần phải nhiều hơn vật chất, chớ tu hiền yếu đuối, hay nhường nhịn, mà lại sắm lo vật tốt, có khác nào làm để xúi trộm cướp nuôi trộm cướp, như người chứa trộm cướp, rước trộm cướp vào nhà, tập cho kẻ ác quen tay được mời, để làm gương ác hại đời, xúi giục sự gian tham, cho nhân loại; khác nào là lòng ác ghét người, tâm lý ấy là sự giết hại chúng sanh, để cho ta và người thảy đều chết khổ.
Cũng vì thế mà xưa kia đức Phật có nói : kẻ si mê làm ác không tự biết, ác ấy lớn vô cùng vì nó làm mãi không ngừng ! Có khác hơn người trí huệ bằng có lỡ phạm sái quấy, thì họ nhờ có trí mà tự biết ăn năn chừa bỏ, chẳng dám làm thêm. Kẻ trí mà phạm tội thì dầu nhẹ cũng phạt nặng, vì vậy mà ít làm tội. Còn kẻ si mê làm tội nặng tuy phạt nhẹ, mà nó làm tội nhiều, nhiều mãi. Kẻ trí huệ có lỗi quấy là họ rất khổ tâm, chớ người si mê khi làm ác, thì phải bị chết luôn cả vừa thân mạng.
Ngưòi ta ở đời nếu không tu, thì khó sống an vui, mà tu hành sai trái khuôn phép, thì lại càng khó sống an vui hơn nữa. Vậy nên, chúng ta phải thật là người "chân tu" chín chắn, tu hành để làm cho dứt trừ sự chết khổ, chớ nào phải đâu, tu là để nuôi sanh sự chết và khổ đau. 
It is in life, if not religious, it is difficult to live happily, that wrongful practice discipline, the more difficult it is to live more happily. So we have to really be the "true practitioners" mature, practice to make an end of suffering except death, where right brain, being religious is to raise the dead and suffering.
Như vậy là phải bỏ sự tham muốn vật chất làm đầu, có không danh lợi, mới thấy rõ kết quả của sự tu hành tốt đẹp.
So as to drop the material ambitions to be first, no fame, see clearly the result of good practice.
Ở đời, có vật chất cũng chết và khổ, không vật chất cũng chết khổ. Trong lúc đang làm, cũng chết và khổ, sau khi đã có rồi: cũng chết khổ, lúc mà chưa có được: cũng chết khổ ! Chi vậy ! sao cho bằng chúng ta hãy làm việc nuôi sống vừa phải thôi, mới là: không chết và khổ. (Trang 417) 
In life, there are also physical suffering and death, not physical death and suffering. While doing, also dying and suffering, after already exists: death and suffering, but do not have the time: death and suffering! Spending so! so let's work by feeding only moderate, the new: not death and suffering. (Page 417)
Vậy chúng ta phải cần lo sự: trau giồi tâm trí tu học, mới được sống vui, hay hơn vậy.
So we need to take care of: practice cultivates minds, happy new life, or more so.
Trong đời chúng ta đã không thể tin cậy nơi xác thân, vật chất, không thể nuơng dựa theo xác thân vật chất được, thì sao chúng ta chẳng lấy trí tánh làm căn thân , lấy huệ chơn làm trần của cải, lấy hiểu biết làm mình, để cho được yên vui, hơn là lấy ý làm căn lăng xăng chạy nhảy, lấy pháp trần làm của cải, giành giựt cái có có không không, lấy sự tưởng nhớ làm mình, chi cho khổ nhọc, mãi mãi đeo đuổi lội theo cái có; cái sự, cái hình bóng thay đổi, cái tướng vô thường, sanh đi, sanh lại, chết hoài, chết mãi, thật là vô ích quá.
IV.- “Trung đạo” đứng giữa giải thoát: 
IV.- "Middle Way" stands between liberation:
Kìa một cái cây, đầu đâm xuống đất, chân trở lên trời, cam chịu một chỗ trơ trơ, mặc cho nắng, mưa, gió, bão hành phạt. Người thú hiếp đáp, hoặc bị bứng nhổ, bẽ gãy, xiên ngã, hoặc bị đốn cưa; mỗi nhánh bị chặt đi, mọc ra nhánh khác, cũng như thân nầy chết đi, sanh ra thân khác.
Đứng mãi một chỗ, không đường đi tới, chẳng cử động biết đi, vì phải mắt miệng rễ cây ghim sâu trong vật chất, chân nhánh chõi lại tinh thần, ngọn ở trên trời cao “không-không”, còn gốc thì xuống đất thấp “có-có”; càng lúc lắc, càng lún hoài, càng lớn to, là càng ăn sâu ghim tới mãi, nên không còn ai có sức thế gì, nhổ đem lên được, rồi thì chẳng bao lâu, phải bị đốn cưa ngã gãy.
Cây cỏ đi ngược, thật là trái lẽ, nên mới chết khổ. Cũng vì chết khổ, cây cỏ mới tiến đến thú và người, đầu trên chân dưới, mới được đi đến bình yên xuôi thuận ! Kìa cỏ cây còn bỏ mặt đất, vậy sao chúng ta chẳng bỏ vật chất, đội lấy tinh thần, cũng như đầu chúng ta đang đội lấy trời “không-không”, còn chân chúng ta đang đạp trên đất “có-có”. Hôm nay chúng ta đang sống yên vui, bởi đầu trên chân dưới, thì lý nào chúng ta lại “quay” lộn ngược, đi bằng tay trở xuống, để phải lộn ruột điên đầu, té đau chết khổ, như lúc buối ban đầu.
Một em bé mới sinh ra đầu quay lộn xuống, khi nằm đầu chân ngang nhau kế đến tập ngồi, tập đứng và đi, đầu trên chân dưới; trình độ mỗi lúc lớn dần cao lên, nên nó phải cất đầu y như thế.
Hơi khói nhẹ bay lên trên cao, đồ vật thấp nặng nên phải rớt xuống; trong vũ trụ đã có phân chia trên dưới, vậy nên chúng ta phải cần phân biệt, để bỏ cái dưới, bước lên trên, mới là xuôi thuận.
Đất vốn chẳng cho ai chui xuống, thử chúng ta chun xuống hang hố vũng lầy, tức thì bị ngộp, phải trồi lên, không ở đặng; con cá kia còn ngớp nước, con dế nọ cũng bò lên; mặt đất thì đặc dẻ, săn cứng, không cho chân ta lún xuống, còn trên cao không gian bao quát, đang ngoắc réo đợi chờ ta, thế là chúng ta không nên xoay lưng, úp mặt vào vách tường đất mãi, mà sự thật là ta phải ngó tới, đi tới cái không, cái cao. Tới một ngày kia chúng ta chết bỏ đi thân tứ đại nầy, thì còn là một vầng khói bay cao, bay cao lên trên không gian không sở trụ vậy.
Đất là vật có thể chất, đất vốn dĩ là dơ nặng và bao giờ cũng ở dưới thấp; vậy chúng ta không nên khòm cong cúi xuống, nắm níu dính dơ, mà phải nên ngay lưng, đứng thẳng lên cao, đi tới.
Land is the physical objects, heavy soil is inherently dirty and always beneath; So we should not bending curved bent, grabbed hold dirty, which should be right back, straightened up, go ahead.
Chúng ta nên nhớ rằng : Trời không, đất có, là mênh mông, đất là tấm vách, như thế thì, chúng ta không thể đi tới đất, tấm vách đặng, vì đất có nó sẽ cản đường ta. Chúng ta muốn lên trời không, muốn đến với trời mênh mông, thì phải bỏ ra tuôn xuống cái đất có ấy.
Đường đi thì trên mặt đất, ta vẽ đường thì vẽ trên tấm vách tường. Vậy nên chúng ta phải lo tu, tu mà đi trên mặt đất, đất là món lợi, đất là tiếng danh ; tu để đừng cho ngọn gốc ngang nhau, tu là đúng lẽ đầu trên chân dưới, mới đi tới nẻo cao siêu, sống mãi vui hoài tốt đẹp.
Tu để phủi sạch chân dơ, bước lên giường ngủ nghỉ; tu để xức thuốc băng bó chữa bịnh ghẻ của sự tham lam, ung độc nơi thân. Tu là tắm rửa thân dơ dáy, lem lấm bụi trần. Tu để sống trước, và sau lại được yên vui. Vì ai cũng phải sống, mà sống khổ thì ai không sống được.
Ăn ít no dai !
Người tu tuy làm ít ăn ít, mà được sống yên vui, quý hơn sự mãi lo tham muốn dư nhiều, để cho chết khổ, chẳng an thân, bị cướp giựt, đã nhọc công, lại còn sợ sệt. Thế nên chúng ta phải lo tu, tu là quan trọng cầu yếu hơn hết, tu là lẽ chánh hơn hết.
Cũng như đạo đức, là cần thiết hơn cả xã hội, gia đình, cơm ăn, chỗ ở, áo quần, thuốc uống, cho thân nữa vậy
Sự tu hành thật là êm ái, dịu dàng, khỏe khoắn hơn là pháp luật hình phạt. "Pháp luật hành phạt" kẻ không tu, sao chúng ta chẳng theo ý pháp luật, hãy nên tu hết thảy ! để cho pháp luật nghỉ khỏe, không còn pháp luật. Chúng ta không tu, làm khó, khổ cho kẻ cầm giữ pháp luật, mà có ích chi cho ta và cho người ấy.
The practice is very quiet, gentle, well-being rather than legal penalties. "Legal punishment" who do not practice, do we not follow the law, so let's all practice! to stay healthy for the law, not the law. We're not religious, do hard, unpleasant for those who hold the law, which is only useful to us and to him.
Có phải chăng không tu là sự hành phạt người, thì người hành phạt lại ta, cả hai đều khổ hết. Phải như vậy thì chúng ta nên hãy nhớ ghi rằng: người tu theo đạo đức, quý hơn là người cầm pháp luật, và hay hơn là sự bị phạm luật pháp hành phạt.
Chúng ta ai cũng sợ đia ngục, nhưng sao lại chẳng bước tới thiên đường. Tại sao chúng ta chưa chịu đứng trên pháp luật, đầu trên chân dưới; đi trên vật chất, ở dưới tinh thần, tu làm chư Phật, đầu đội trời chân đạp đất mà đi ? Tức là đầu đội thiên đường chân đạp địa ngục còn chúng ta ở nơi khoảng giữa làm Phật, là người giác ngộ sống bằng kinh nghiệm.
V.- Hữu hình vật chất hủy hoại và thay đổi:
V.- Tangible physical destruction and change:
Cũng vì cái ác vật chất, con người mới tham trượt, có ác trược mới tôn trọng sắc thân, thương thân mình lại ghét thân người, lòng duy kỷ càng nuôi to lớn, cho nên con người, mới tội lỗi mê muội. Càng mê muội, càng chìm đắm với thân sắc, hết thương đến ghét, hết ghét lại thương, mừng giận đổi thay, buồn vui lẫn lộn, ưa chán mãi liền, tình dục làm tội lỗi con người, khi an ủi lúc hành phạt không ngừng gián đoạn. Cũng vì tình tội mà chúng sanh lầm nhận: xác thân tứ đại, vật chất, sự nghiệp, làm ta, của ta nào biết đâu danh từ, giáo lý, địa ngục, ngạ qủi, súc sanh, A-tu-la, nhơn, thiên là chi ! Người ta lầm tưởng những tên gọi sau khi chết, hay như thân tám chân, mới là con vật, khác với người ! Chớ không rõ sắc thân là vật, vật chất tứ đại, dù hai chân, hay tám chân, cũng là sắc thân, thân vật chất, thân vật in nhau một loại, mà trong sắc thân ấy, có chứa tên chữ, rằng là: thiên, nhơn, A-tu-la, súc sanh, ngạ quỉ, địa ngục.
Thân của Trời, người, thần, súc sanh, ngạ quỉ, địa ngục, chớ đâu phải thân là trời, người, thần, thân súc sanh, ngạ quỉ, địa ngục ! Thân như nhà, trong nhà ấy, có chứa tâm hồn, giáo lý, danh từ nào trong đó; tức gọi là thân của tâm hồn đó. 
Dù thân tám chân, mà có chứa lòng nhơn, thì cũng gọi là thân người. Cái thân tốt xấu bên ngoài là như sự phết sơn nắn vẽ, chớ có lợi ích chi đâu ? Sự thật như vậy, giá trị nấc thang của con người, là ở tại nơi danh từ giáo lý, mà biết bao kẻ hiểu lầm; chúng sanh là tâm trí, mà người họ lại tưởng là sắc thân nên mãi chui tìm khốn khổ và tai họa, ấy cũng vì vật chất mà ra cả.
Lắm kẻ chết đuối với thú “mê ly”, lắm người không có tiếng nhân người nơi thân thể có hai chân. Lắm kẻ mãi tô đắp cho thân, lắm kẻ chết đi, lại mau tìm sanh nơi tốt đẹp bên ngoài lầm lạc ! Lắm người phải chịu quả báo hành phạt, vì cái nghiệp tham lam. Nói cho rõ bao nhiêu cảnh ngộ trong đời, có ra là do vật chất. Cõi đời còn có là do cái ác. Kẻ mà muốn có cõi đời, thâu giữ chấp lấy, là đã bị mê hoặc. Người ấy rồi sẽ thất bại, không còn hy vọng, họ sẽ khổ sở điên cuồng, tự vận liều mạng, uổng công vô ích ! Đời là cõi ác trược đời đời, thế mà có kẻ kia lại nói, tôi chỉ muốn làm con ma đói, ở hoài giỡn chơi nơi đống rác đó, chẳng cần hưởng món chi hết ! Những người ấy, tâm hồn bị chôn trong trần gian bụi bặm, chết ngộp trong cái vỏ khổ của hòm chôn, là bởi sự hiểu lầm nơi sắc thân vậy ! Sống làm người ta, thác làm ma, “nhơn” là sống, “vô nhơn” là chết ! Có người lại lấy thân của người, mà đắp cho thân mình, sái quấy tội lỗi, để vui chịu tâm chết, mà làm ma. Nghĩa là tâm họ đã thác rồi, đâu còn sống, nào có ai dám thấy nhìn họ, và đâu có biết đến họ nữa. Có nhiều chúng sanh hay làm cho xác thân ra vẻ tốt đẹp, mà trong tâm thì “ma quái”, sự ấy có khác nào lò thịt bằng tường ngói, bên ngoài, tô vẽ trang nghiêm, mà bên trong là chứa sự ác dơ đủ thứ ! Chớ ít có ai mà được trong ngoài như nhau.
Trong đời ít ai được hiểu rằng : Tiên Phật ở nơi rừng núi vườn cây, như nai, vượn, sắc thân vất bỏ xấu xa, mà tâm hồn trong sạch. Người ta mảng tưởng Phật Tiên là thể diện, sắc thân của cải, nơi giữa chốn “yêu ma và quỉ quyệt”, nên có người hăng hái đến nổi phải “lũi” vào sâu, và tới mãi trong vòng tù tội. Đời nào cũng đua chen vào khám tối, kiếp nào cũng lấn lướt tới ngục môn, để làm tù tội mãi mãi, báo đời thiên hạ, làm khổ quan tòa. Có kẻ lại tự xưng ma quái, loài vật, của thiên hạ, làm cho ai ai cũng sợ chạy, nhờm, ghớm cho cái ngông cuồng, khác mặt ! Cũng có kẻ xưng mình Tiên Phật rồi, khỏi cần tu nữa, họ bỏ Tiên Phật đi làm ma quỷ (láo khoét bịp người.)
Họ hủy báng kẻ đang tu, gọi đó là còn chúng sanh (nói để tự xưng) mới còn tu, mà họ quên rằng : Chúng sanh tu, chúng sanh mới được thành Phật ! Cũng có kẻ tưởng lầm, mình tu, là phải làm khổ thiên hạ, phải lo đời, tham muốn của cải, vợ và con của người ! Chính người đã làm cái việc không đời, không bền dài, mà không tự hiểu ; nói quấy mà cho là phải, giống như kẻ chết, thành ma tác quái hại đời hiện tại ! Thật đáng thương xót thảm hại cho quá ! Những kẻ ấy chưa nhận rõ mình là: tay sai của cái ác ! Vật chất tiêu hoại đổi thay mãi mãi, và họ cũng bị chết khổ trung thành, lăn lộn theo như cái ác, không sai chạy.
Những kẻ ấy họ quên rằng : hành vi của họ sẽ phải phản bội lại họ, kẻ khác sẽ hại họ, gương ác quấy ấy hại lại họ. Họ liều mạng, xem mình như vật chất tứ đại chết trơ, như cái ác, nghĩa là họ phải ác, và ác mãi, để phải chịu chết khổ mãi, tới đâu là tới, trối mặc rủi may, mất còn thây kệ.
NÓI TÓM LẠI ; IN SHORT :
Vật chất là vị ác thần hung bạo, chúng sanh là tay sai con cháu. ; Matter is the fiendish evil spirit, beings are descendants minions. Từ xác thịt đến linh hồn, đều bởi ma vương sanh tạo.  ; From the flesh to the soul, are being created by Lucifer. Tài năng không dở, trí tuệ không tồi, vật khéo, thân xinh, từ trong thân, khẩu, ý đến bên ngoài sự vật, cảnh ngộ thời duyên, chúng sanh, vạn vật và các pháp, cõi đời ác trược như: hầm ma, hang quỷ ...; Talent is not bad, not bad intelligence, smart objects, beautiful body, from the body, speech and mind to external things, the plight of grace, beings, things and the law, wicked earth degenerations such as tunnel ghost, devil cave ...Thảy đều do nơi sự bày bố của ác thần vật chất, biến sanh hóa tạo. Chúng sanh, sanh trong đời, giao phó tánh mạng mình cho vị ác thần điều khiển, sử dụng, họ như những con cừu non, ngoan ngoãn với người chăn; họ sống bằng vọng tưởng, bằng tham muốn, bằng ý dục, không còn lý trí quán xét chi cả. Cái thân của người, như cái hố sâu đời đời kiếp kiếp, họ sống để chịu sự già bịnh, như vách đất lâu năm, rớt sụp từ lần; ở nơi đó ăn lấy lá mục khô rơi, của từ đâu đâu trên cao ban xuống; uống lấy nước mưa, như của đấng tạo hóa nào cho họ lầm tưởng là con cưng của một ông chúa tể ác thần sống mãi. Người mãi sống trong hố hang; thân xác, hết thức rồi ngủ; ngủ rồi thức, không tự chủ, không kiến thức, không thụ động: đành ở trong bóng tối, chỉ biết lo việc uống ăn, chịu bịnh hoạn, lạnh lẽo, âm thầm, ác trược, mà không biết chi là sự thật, của vũ trụ, mênh mông, bao quát. Nơi trong ấy có người chỉ biết cái ác, phải ác, phải sống, phải có vật chất, phải làm tội, không bao giờ chịu ngó trước xem sau, của sự nay vầy mai khác.
Trong đời lắm kẻ mà còn như vậy, trách gì không tai nạn, không khổ sở nhọc sức mà lo cho tất cả. Những người ấy chưa được rõ : có đạo, mới có đời, đạo đức mới là đời đời vĩnh viễn, người tu hiền hết là được, chớ tội lỗi hết, ắt chẳng xong ! người mà hiểu ngược rằng : có đời mới có đạo, có khác nào xúi người ta làm ác gây tội : mặc cho ai tu, mặc cho ai cứu độ, mặc cho ai từ thiện, còn người ta ác thì phải ác, phải làm khổ hại người; nhờ có kẻ ác người kia mới tu, nhờ kẻ giết hại, người kia mới có cứu độ, nhờ có kẻ gian tham, ngưòi kia mới mau thành Phật ! Kẻ ấy làm cho người kia trau dồi đức hạnh, còn kẻ ấy thì kham chịu thiệt thòi, làm ác quấy ma vương phá đời mãi mãi, để chịu khổ mãi mãi.
Kẻ nói rằng, có đời: nên mới có đạo, kẻ ấy có biết đâu rằng: người ta tu hết là được, chớ nếu như mà ác hết, ắt chẳng xong. (Trang 424); Who said that, with life: should new religion, who was there knows that it's all been religious, but not if the evil of all, they will not finish. (Page 424)
# Tenses :  Phân tích về thì: Câu phức hợp...về hình thức và nội dung...lại diễn biến về thì...từ quá khứ , đến hiện tại hoàn thành...và tương lai !  Hãy chú về động từ đã được chia trong câu ! 
Họ xúi người ta làm ác, là để giết hại lại họ, họ khó mà được sống chung cùng thiên hạ. ; They incited people to do evil, is to kill them, they are difficult to be living with the earth. Kẻ ấy như là người mà đã chết, và chỉ biết kiếm tìm : sự chết mãi ! But he as a person who died, and only know is looking for: death forever!
Vậy những ai ở trong đời, thấy mình cần muốn sống, thì phải nên hiểu biết rằng: do có đạo đức, nên mới có đời đời; So those who are in life, that he needed to live, there must be understanding that due to ethical, hence the eternal; đời đời không phải tham lam, say đắm, nơi vật chất xác thân, mà là phải bằng đạo đức, tinh thần vĩnh viễn. ; not eternal greed, passion, where the material body, which is right by the moral and spiritual perpetuity.
Vậy thì chúng ta phải nên tu hết. 
So we have to be religious at all.
Tổ sư Minh Đăng Quang ; Patriarch Minh Dang Quang


Thiền quán, hãy tĩnh tọa, nhìn vào chữ vạn ! )
Meditation, be still is, looking at the swastika! )
@@@


Văn bản gốc (đang đ̀u chỉnh)
Khuyến Tu Học Đạo
I.- Ý thức con người về lòng tham lam vật chất:
Vật chất là ác, giáo lý: của cái có là ác, tứ đại, vạn sự là ác; thân trẻ nhỏ là ác. Vậy, chúng ta muốn sống an vui, thì phải bỏ xuống cái ác, mới nên được !
Có một chàng trai trẻ kia, con nhà lương thiện nghèo khó, thấy mình thua kém và sa sút so với người ta, nên ráng công trồng tỉa, cực nhọc khó khăn, mới kiếm được chút ít tiền dư. Cậu ta liền mua sắm quần áo, giày mũ, và một cái đồng hồ vàng tốt đẹp. 
Một buổi chiều nọ, cậu ấy mặc đồ mới, tốt đẹp và đeo đồng hồ nơi tay, ra đi dạo xóm ! Đi được một đỗi, cậu nghe phía sau lưng có tiếng chân người chạy ; nhìn lại xem, cậu thấy có một tốp gồm năm người, tranh nhau rượt theo cậu ấy ! Họ vừa chạy vừa nói với nhau rằng: kìa chiếc đồng hồ đeo nơi tay hắn đó ! 
Bấy giờ hai bên đường đi, trong bụi rậm, cậu lại nhận thấy có hai: nhóm người ẩn núp, đang chen lấn, xô vạch bụi rậm: bước ra ! Họ chăm chú ngó ngay bộ áo quần, giầy, mũ, tốt mới của cậu, mà xầm xì tranh cãi với nhau, nói rằng : "cậu ta là người giàu sang danh vọng." 
Thấy biết cơ nguy, khó mà trốn tránh, cậu cởi phăng ngay áo, quần, giày, mũ, với chiếc đồng hồ vàng, bỏ lại giữa đường, rồi vụt chạy. Chạy được mười bước, cậu nghe phía sau la hét dữ dội: ngừng lại ngoảnh xem !  Cậu thấy bọn người cầm dao, từ phía sau chạy đến, toan giựt chiếc đồng hồlại bị !... những kẻ cầm cây núp trong bụi rậm, nhảy ra mà đánh đập; đồng thời bên kia người cầm súng, chận!...bắn liên thanh. Họ càng xáp lại cận kề với nhau, kẻ nào cúi xuống giựt đồ, là liền chết gục. Họ càng xáp lại, cận kề với nhau, kẻ nào cúi xuống giựt đồ, là liền chết gục. Họ càng hăng hái, kịch chiến với nhau, sau rốt một đống thi thể người chết, nằm ngang, ngửa, chật đường đi ! Kẻ thì đã chết, người thì lại bị thương, đồng hồ bể nát, áo, quần, giày, mũ, nhuộm đầy máu, rách nát...tan hoang ! Thật là một cảnh quả báo, rùng rợn của sự tham lam, "cốt nhục tương tàn", đồng loài giết hại. Họ mãi tranh nhau vật chất, rốt cuộc rồi, "người mất mà vật hư" của cải, đồ vật, đã ghét bỏ cái tham lam, nó không ở với ai, nó lại giết người ta thêm nữa. 
Chàng trai trẻ được thoát hoạn nạn, lúc bấy giờ "thât kinh-tâm thần, tán-đởm", sợ đổ mồ hôi, khắp mình, run rẩy ; biết mình may mắn, nhờ nhanh trí lẹ khôn ; sống còn được bởi nhờ... không tiếc của ! Cậu mau chân: trốn chạy về nhà, mà trong tâm mãi sợ lo, hồi hộpcũng vì tánh trẻ con nông nổi, ham muốn khoe khoan, "bẹo;nhử" đồ vật, để cho bao nhiêu người phải chết vì cậu! Chính vật chất là món giết người ghê gớm. Chính cậu là kẻ sát nhân, vô tình mà nên tội ! Chính vật chất, là món giết người ghê gớm. 
Lúc bấy giờ, cậu mới nằm đêm suy nghĩ, rằng: "những kẻ ấy họ chết"; là tại nơi họ có lòng tham ác; mà cái tội tham ác ấy, là do nơi cậu ham thích: sắm đồ vật. Như thế là, đồ vật giết người, đồ vật là món ác; cái tội ác ấy bởi nơi cậu; tức là cậu ấy: giết người vậy! Cái án pháp giết người này, xưa nay chưa ai truy tìm ra thủ phạm, chưa ai từng nhận ra cái ác từ đâu. Chữ viết ác: "Á-tâm", cái món che đậy: chân tâm là vật chất, còn người tạo tội là kẻ tham lam, ưa thích, do đó mà kẻ si ngây, phải bị chết khổ vì nhau.
Chàng trai trẻ ấy, xét thấy mình, chẳng khác kẻ rèn dao sắc bén đốc xúi đưa cho họ chém giết nhau ! Cũng như một kẻ kia, oán ghét loài người, muốn mượn tay họ giết họ với nhau, nên bày mưu kế: nơi đồ vật tốt, để cho họ hại nhau. Khác nào như, người nọ đúc gươm sắc bén, đâm chém giết người, mà người trong "thiên-hạ", mê muội hiểu lầm cho rằng tự người chết; hoặc cây gươm là tội ác; mà chẳng bao giờ biết truy tìm ra thủ phạm; tội nhân, là kẻ tham sắm, muốn ưa, tạo nên đồ vật tốt hay, khéo xảo, để gạt gẫm con người nhỏ dại, cho họ chết thảm....hết vì nhau ! Thật là tội lỗi, tội lỗi thay cho sự giết người mà không vấy máu, cái giết chẳng tự tay mình đâm, cái giết ấy, mới phải to lớn, số đông nhiều hơn hết.
Bấy giờ cậu mới biết ăn năn, mà hồi nghĩ lại những lời cha mẹ dạy : “Đời là cõi sắc bén gươm đao”; là cõi mà họ đốc xúi sự giết hại cùng nhau ; “Đời là ổ chết” ai vào đó, khác nào bị té xuống hố gươm đao, phải rã rời xương thịt.
“Đời là nguy hiểm, nguy hiểm nhứt cho tánh mạng là vật chất, tốt đẹp, bao vây. Người trong đời là kẻ bị vây, trong giữa vòng binh khí mà ai ai cũng là giặc nghịch của mình hết; cho nên mạng người là trong sự rủi may nháy mắt giây lát, của hơi thở cầm chừng, liều mạng nhắm mắt cầm cương ý dục. Đời là chỗ chết, ai cũng giết hại ta cả, hoặc tự họ giết, hoặc xúi người giết, mà chúng-sanh là kẻ đã quen chịu sự chém giết chết sống lẫn nhau; họ xem coi sự chém giết ấy, bằng cách thỏa mãn, hài lòng, vui hạp ! Như thế thì làm sao cho kẻ muốn sống đời ở được, mà không phải là tìm đường giải thoát xuất gia, để lo cho tánh mạng mình trước đã. 
Trong đời, có lắm kẻ hiểu lầm từ thiện, là chẳng tự tay giết người, mà người ta quên, rằng : "sự tạo sắm gươm đao vật tốt, là có khác nào để đưa xúi bảo kẻ khác giết hại nhau." Vậy nên, chúng ta muốn sống đời tốt đẹp, thì đừng mãi tạo ra vật chất tốt đẹp cao sang. Chúng ta đừng, để cho kẻ nhỏ dại hiểu lầm, mắc mưu, của đồ vật tốt. Chúng ta chẳng nên làm những việc vô ý thức, giết người mà không hề biết nhận tội ! Tội nghiệp cho kẻ chết kia, bị sắc tốt mê hoặc, đua nhau lo tìm chết, mà nào họ có hiểu biết: nguyên nhân từ đâu ? 
II.- Siêu nhân là người vượt bỏ: vật chất.
Trong đời cũng có ít người hiểu rằng : phải tu tạo vật-chất tốt đẹp, cao sang, dư hơn, quyền qúy, trang-sức cõi đời se sua lòe-loẹt bên ngoài, cho là hạnh-phúc, mà quên rằng : trong đời đâu có trẻ nhỏ dại nào, mà lại chẳng tham ăn món ngon vật lạ, để tránh khỏi chất độc. Trong đời ai mà không tham, cái tham là sự bẹo nhử cám dỗ của vật chất. Cũng vì thế mà kẻ trộm cướp kia mới nói rằng : tại chủ nhà khoe khoang, tại đồ vật tốt đẹp xúi bảo nó ; chớ tự nó vốn đâu có cái trộm cướp tham lam.
Có một ông sư già kia, đã đi xuất gia tu theo Phật, mà còn một sự tham muốn bên ngoài, không thể cắt đứt sự tham muốn được, ông trở ra cõi thế làm ăn mua bán, ông cất nhà tốt sắm đồ vật xinh, bên ngoài phết sơn bóng láng. Vì vậy mà ông phải khổ tâm giữ gìn lo sợ. Vừa làm ăn khá là bị trộm, lâu lâu lại bị cướp, nhà hư sữa lại, vật hư sắm lại, thân ông thêm bị kẻ cướp đánh đập hành phạt, thế mà ông mãi chưa tỉnh ngộ, vẫn còn lo tạo sắm.
Ông thường nói với lối xóm rằng : ông là người tu, ông là đệ tử Phật. Ông nói như thế để cho ngừơi ta thương, để cho người ta tin cậy và đừng có ai trộm cướp của ông ! Nhưng ông đâu có hiểu được tâm lý của kẻ trộm cướp; chúng nó nói rằng : chính ông dạy chúng nó trộm cướp; ông xúi chúng nó tham, ông làm cho chúng nó bị bắt bớ, đánh đập, tù phạt và chết khổ. Chúng nó oán ông, và hăm he có ngày sẽ giết ông, đoạt hết của một lần, để cho không còn sự đốc xúi chúng tham lam trộm cướp nữa.
Chúng nó nói rằng : cái tiếng tu của ông ấy; có khác nào là để cho người ta lầm mình, và không ai nỡ bắt tội mình, để cho mình dễ bề tự do gây sanh ác tội, xúi họ giết nhau, to tát lớn đông nhiều, mà lại chẳng bẩn tay ghê gớm. Người ta có biết đâu rằng : sự giết người không bằng tay chân ít nhỏ, không bằng lời nói lớn tội hơn, mà là bằng tâm lý giết người vĩnh-viễn. Kẻ nào mê hoặc tâm lý của chúng-sanh, ấy mới là người trọng tội, cái tội đời đời mãi mãi, chính kẻ ấy mới là người đáng tội ! (Trang 415)
Thế nên sự tu thứ nhứt của loài người, là phải đừng tham lam vật chất. Không tham lam vật chất, thì khỏi sân giận ganh đua, và si mê dốt học. Mà cần phải biết rằng : tham muốn là nguồn gốc của chiến tranh, nguồn gốc của sự chết khổ, và nếu xung quanh ta họ chết khổ với nhau, thì ta có đâu được sống yên vui một mình; việc tham muốn ấy tức là ta hại ta ! Nghĩa là vật chất hại cả chúng sanh đó, chớ vật chất là món vật ác vô tri, thì có biết chi, mà tha chừa riêng ai được.
Kẻ nào nắm lấy lưỡi gươm, ôm siết nó chặt vào mình, thì sao lại chẳng, bị thương hay chết thảm, tự mình giết chính mình, đau khổ lấy chính mình. 
Vậy, muốn được sống yên vui, thì chúng ta phải mở tháo buông ra vật chất tốt đẹp, đừng lòng tham muốn. Chúng ta nên phải biết, rằng : cái sống yên vui, là do sự trung bình, chớ chẳng phải nơi thái quá và bất cập. 
Đời là cõi ác, đời là chỗ chết: vật chất là nắm đất, chôn thây ma. thế giới loài người là: kẻ chiến tranh, tâm người là khổ, trí nhớ của người là: rối ren, thân người là chết, tánh của con người là ác. Tánh chất của ác: là tánh của vạn vật, mà loài người sanh ra từ nơi tứ đại, vạn vật, vật chất, là cái có ! Thế nên, giáo lý của "duy nhất vật chất" là phải ác. Vậy những ai muốn tu, làm người từ thiện, thì phải vượt qua khỏi đạo của loài người, trong vật chất, mới gọi được là bậc siêu nhân. Siêu nhân là kẻ không còn chết khổ, trong vòng tứ đại. (Trang 415)
III.- Vật chất cám dỗ, nên “tu hành” chân chánh:
Người tu từ thiện yếu đuối, mà còn ham se-sua chưng diện, sang trọng, phong lưu; người ấy mãi lo tạo sắm dư nhiều, để xúi bẹo kẻ ác, cho kẻ ác tham-lam cướp giựt của cải, và giết hại đến hư thân mạng họ.
Kẻ ấy thật là lếu quá chưa rõ cái tu, từ thiện, là chi cả. Họ càng tham muốn, chúng càng giựt ngành, họ càng sống, chúng càng giết, họ càng khóc, chúng càng cười, họ càng nhịn-nhục, chúng càng khinh khi, họ càng làm, chúng càng phá, kẻ ấy giống như người say rượu, quay múa khóc la. Họ mãi lạy bái kẻ ác tham, mà chúng không cảm động chút nào, lại còn phải bị thêm, những sự hành hà thảm họa.
Có một người tôi tớ kia, giữ bò cho chủ; mỗi buổi lừa ví đi cho ăn, nó tắm rửa bò sạch sẽ, nó cắt cỏ để dự trữ qua tháng khô, nó sửa soạn chuồng bò chắc chắn, nó vái cầu Trời Phật, cho bò nó sống hoài mập mạp, cỏ đừng thúi, chuồng đừng hư, chủ nó đừng rầy. Nhưng càng làm siêng năng, chủ nó càng quở phạt liền liền. Bò nó có ngày bệnh chết, cỏ của nó bò khác sẽ ăn, chuồng bò của nó ngày kia phải gãy, thế nên chủ nó không thương nó chút nào hết, dầu nó có cực nhọc đến đâu, cũng không có món chi là của cải của nó, hay là của chủ nó.
Tội nghiệp cho nó, bị bán mọi chung thân, từ thuở nhỏ, nó ở mướn không một đồng tiền, mà chủ nó lại còn đày khắc đánh đập, khi họ chết đi, còn bắt nó chôn sống đem theo dưới đất.
Kẻ tôi tớ ấy là ý dục, bò đó là xác thân, cỏ đó là món ăn, chuồng kia là nhà cửa, nó biết cầu vái Phật Trời là nó có tu, chủ nhà là kẻ tham lam tội lỗi.
Trong đời có hai hạng, ác thì phải thật ác mạnh, thiện thì phải thật thiện yếu ! Nghĩa là không tu thì phải theo vật chất hoàn toàn, liều mạng chết khổ vì trối kệ, tới đâu hay đó; còn to thì phải đúng tinh thần hoàn toàn mới chắc hưởng sự yên vui được. Cũng chẳng vậy, thì tinh thần vật chất phải bằng nhau, hay tinh thần phải nhiều hơn vật chất, chớ tu hiền yếu đuối, hay nhường nhịn, mà lại sắm lo vật tốt, có khác nào làm để xúi trộm cướp nuôi trộm cướp, như người chứa trộm cướp, rước trộm cướp vào nhà, tập cho kẻ ác quen tay được mời, để làm gương ác hại đời, xúi giục sự gian tham, cho nhân loại; khác nào là lòng ác ghét người, tâm lý ấy là sự giết hại chúng sanh, để cho ta và người thảy đều chết khổ.
Cũng vì thế mà xưa kia đức Phật có nói : kẻ si mê làm ác không tự biết, ác ấy lớn vô cùng vì nó làm mãi không ngừng ! Có khác hơn người trí huệ bằng có lỡ phạm sái quấy, thì họ nhờ có trí mà tự biết ăn năn chừa bỏ, chẳng dám làm thêm. Kẻ trí mà phạm tội thì dầu nhẹ cũng phạt nặng, vì vậy mà ít làm tội. Còn kẻ si mê làm tội nặng tuy phạt nhẹ, mà nó làm tội nhiều, nhiều mãi. Kẻ trí huệ có lỗi quấy là họ rất khổ tâm, chớ người si mê khi làm ác, thì phải bị chết luôn cả vừa thân mạng.
Ngưòi ta ở đời nếu không tu, thì khó sống an vui, mà tu hành sai trái khuôn phép, thì lại càng khó sống an vui hơn nữa. Vậy nên, chúng ta phải thật là người "chân tu" chín chắn, tu hành để làm cho dứt trừ sự chết khổ, chớ nào phải đâu, tu là để nuôi sanh sự chết và khổ đau. 
Như vậy là phải bỏ sự tham muốn vật chất làm đầu, có không danh lợi, mới thấy rõ kết quả của sự tu hành tốt đẹp.
Ở đời, có vật chất cũng chết và khổ, không vật chất cũng chết khổ. Trong lúc đang làm, cũng chết và khổ, sau khi đã có rồi: cũng chết khổ, lúc mà chưa có được: cũng chết khổ ! Chi vậy ! sao cho bằng chúng ta hãy làm việc nuôi sống vừa phải thôi, mới là: không chết và khổ. (Trang 417) 
Vậy chúng ta phải cần lo sự: trau giồi tâm trí tu học, mới được sống vui, hay hơn vậy.
Trong đời chúng ta đã không thể tin cậy nơi xác thân, vật chất, không thể nuơng dựa theo xác thân vật chất được, thì sao chúng ta chẳng lấy trí tánh làm căn thân , lấy huệ chơn làm trần của cải, lấy hiểu biết làm mình, để cho được yên vui, hơn là lấy ý làm căn lăng xăng chạy nhảy, lấy pháp trần làm của cải, giành giựt cái có có không không, lấy sự tưởng nhớ làm mình, chi cho khổ nhọc, mãi mãi đeo đuổi lội theo cái có; cái sự, cái hình bóng thay đổi, cái tướng vô thường, sanh đi, sanh lại, chết hoài, chết mãi, thật là vô ích quá.
IV.- “Trung đạo” đứng giữa giải thoát: 
Kìa một cái cây, đầu đâm xuống đất, chân trở lên trời, cam chịu một chỗ trơ trơ, mặc cho nắng, mưa, gió, bão hành phạt. Người thú hiếp đáp, hoặc bị bứng nhổ, bẽ gãy, xiên ngã, hoặc bị đốn cưa; mỗi nhánh bị chặt đi, mọc ra nhánh khác, cũng như thân nầy chết đi, sanh ra thân khác.
Đứng mãi một chỗ, không đường đi tới, chẳng cử động biết đi, vì phải mắt miệng rễ cây ghim sâu trong vật chất, chân nhánh chõi lại tinh thần, ngọn ở trên trời cao “không-không”, còn gốc thì xuống đất thấp “có-có”; càng lúc lắc, càng lún hoài, càng lớn to, là càng ăn sâu ghim tới mãi, nên không còn ai có sức thế gì, nhổ đem lên được, rồi thì chẳng bao lâu, phải bị đốn cưa ngã gãy.
Cây cỏ đi ngược, thật là trái lẽ, nên mới chết khổ. Cũng vì chết khổ, cây cỏ mới tiến đến thú và người, đầu trên chân dưới, mới được đi đến bình yên xuôi thuận ! Kìa cỏ cây còn bỏ mặt đất, vậy sao chúng ta chẳng bỏ vật chất, đội lấy tinh thần, cũng như đầu chúng ta đang đội lấy trời “không-không”, còn chân chúng ta đang đạp trên đất “có-có”. Hôm nay chúng ta đang sống yên vui, bởi đầu trên chân dưới, thì lý nào chúng ta lại “quay” lộn ngược, đi bằng tay trở xuống, để phải lộn ruột điên đầu, té đau chết khổ, như lúc buối ban đầu.
Một em bé mới sinh ra đầu quay lộn xuống, khi nằm đầu chân ngang nhau kế đến tập ngồi, tập đứng và đi, đầu trên chân dưới; trình độ mỗi lúc lớn dần cao lên, nên nó phải cất đầu y như thế.
Hơi khói nhẹ bay lên trên cao, đồ vật thấp nặng nên phải rớt xuống; trong vũ trụ đã có phân chia trên dưới, vậy nên chúng ta phải cần phân biệt, để bỏ cái dưới, bước lên trên, mới là xuôi thuận.
Đất vốn chẳng cho ai chui xuống, thử chúng ta chun xuống hang hố vũng lầy, tức thì bị ngộp, phải trồi lên, không ở đặng; con cá kia còn ngớp nước, con dế nọ cũng bò lên; mặt đất thì đặc dẻ, săn cứng, không cho chân ta lún xuống, còn trên cao không gian bao quát, đang ngoắc réo đợi chờ ta, thế là chúng ta không nên xoay lưng, úp mặt vào vách tường đất mãi, mà sự thật là ta phải ngó tới, đi tới cái không, cái cao. Tới một ngày kia chúng ta chết bỏ đi thân tứ đại nầy, thì còn là một vầng khói bay cao, bay cao lên trên không gian không sở trụ vậy.
Đất là vật có thể chất, đất vốn dĩ là dơ nặng và bao giờ cũng ở dưới thấp; vậy chúng ta không nên khòm cong cúi xuống, nắm níu dính dơ, mà phải nên ngay lưng, đứng thẳng lên cao, đi tới.
Chúng ta nên nhớ rằng : Trời không, đất có, là mênh mông, đất là tấm vách, như thế thì, chúng ta không thể đi tới đất, tấm vách đặng, vì đất có nó sẽ cản đường ta. Chúng ta muốn lên trời không, muốn đến với trời mênh mông, thì phải bỏ ra tuôn xuống cái đất có ấy.
Đường đi thì trên mặt đất, ta vẽ đường thì vẽ trên tấm vách tường. Vậy nên chúng ta phải lo tu, tu mà đi trên mặt đất, đất là món lợi, đất là tiếng danh ; tu để đừng cho ngọn gốc ngang nhau, tu là đúng lẽ đầu trên chân dưới, mới đi tới nẻo cao siêu, sống mãi vui hoài tốt đẹp.
Tu để phủi sạch chân dơ, bước lên giường ngủ nghỉ; tu để xức thuốc băng bó chữa bịnh ghẻ của sự tham lam, ung độc nơi thân. Tu là tắm rửa thân dơ dáy, lem lấm bụi trần. Tu để sống trước, và sau lại được yên vui. Vì ai cũng phải sống, mà sống khổ thì ai không sống được.
Ăn ít no dai !
Người tu tuy làm ít ăn ít, mà được sống yên vui, quý hơn sự mãi lo tham muốn dư nhiều, để cho chết khổ, chẳng an thân, bị cướp giựt, đã nhọc công, lại còn sợ sệt. Thế nên chúng ta phải lo tu, tu là quan trọng cầu yếu hơn hết, tu là lẽ chánh hơn hết.
Cũng như đạo đức, là cần thiết hơn cả xã hội, gia đình, cơm ăn, chỗ ở, áo quần, thuốc uống, cho thân nữa vậy
Sự tu hành thật là êm ái, dịu dàng, khỏe khoắn hơn là pháp luật hình phạt. "Pháp luật hành phạt" kẻ không tu, sao chúng ta chẳng theo ý pháp luật, hãy nên tu hết thảy ! để cho pháp luật nghỉ khỏe, không còn pháp luật. Chúng ta không tu, làm khó, khổ cho kẻ cầm giữ pháp luật, mà có ích chi cho ta và cho người ấy.
Có phải chăng không tu là sự hành phạt người, thì người hành phạt lại ta, cả hai đều khổ hết. Phải như vậy thì chúng ta nên hãy nhớ ghi rằng: người tu theo đạo đức, quý hơn là người cầm pháp luật, và hay hơn là sự bị phạm luật pháp hành phạt.
Chúng ta ai cũng sợ đia ngục, nhưng sao lại chẳng bước tới thiên đường. Tại sao chúng ta chưa chịu đứng trên pháp luật, đầu trên chân dưới; đi trên vật chất, ở dưới tinh thần, tu làm chư Phật, đầu đội trời chân đạp đất mà đi ? Tức là đầu đội thiên đường chân đạp địa ngục còn chúng ta ở nơi khoảng giữa làm Phật, là người giác ngộ sống bằng kinh nghiệm.
V.- Hữu hình vật chất hủy hoại và thay đổi:
Cũng vì cái ác vật chất, con người mới tham trượt, có ác trược mới tôn trọng sắc thân, thương thân mình lại ghét thân người, lòng duy kỷ càng nuôi to lớn, cho nên con người, mới tội lỗi mê muội. Càng mê muội, càng chìm đắm với thân sắc, hết thương đến ghét, hết ghét lại thương, mừng giận đổi thay, buồn vui lẫn lộn, ưa chán mãi liền, tình dục làm tội lỗi con người, khi an ủi lúc hành phạt không ngừng gián đoạn. Cũng vì tình tội mà chúng sanh lầm nhận: xác thân tứ đại, vật chất, sự nghiệp, làm ta, của ta nào biết đâu danh từ, giáo lý, địa ngục, ngạ qủi, súc sanh, A-tu-la, nhơn, thiên là chi ! Người ta lầm tưởng những tên gọi sau khi chết, hay như thân tám chân, mới là con vật, khác với người ! Chớ không rõ sắc thân là vật, vật chất tứ đại, dù hai chân, hay tám chân, cũng là sắc thân, thân vật chất, thân vật in nhau một loại, mà trong sắc thân ấy, có chứa tên chữ, rằng là: thiên, nhơn, A-tu-la, súc sanh, ngạ quỉ, địa ngục.
Thân của Trời, người, thần, súc sanh, ngạ quỉ, địa ngục, chớ đâu phải thân là trời, người, thần, thân súc sanh, ngạ quỉ, địa ngục ! Thân như nhà, trong nhà ấy, có chứa tâm hồn, giáo lý, danh từ nào trong đó; tức gọi là thân của tâm hồn đó. 
Dù thân tám chân, mà có chứa lòng nhơn, thì cũng gọi là thân người. Cái thân tốt xấu bên ngoài là như sự phết sơn nắn vẽ, chớ có lợi ích chi đâu ? Sự thật như vậy, giá trị nấc thang của con người, là ở tại nơi danh từ giáo lý, mà biết bao kẻ hiểu lầm; chúng sanh là tâm trí, mà người họ lại tưởng là sắc thân nên mãi chui tìm khốn khổ và tai họa, ấy cũng vì vật chất mà ra cả.
Lắm kẻ chết đuối với thú “mê ly”, lắm người không có tiếng nhân người nơi thân thể có hai chân. Lắm kẻ mãi tô đắp cho thân, lắm kẻ chết đi, lại mau tìm sanh nơi tốt đẹp bên ngoài lầm lạc ! Lắm người phải chịu quả báo hành phạt, vì cái nghiệp tham lam. Nói cho rõ bao nhiêu cảnh ngộ trong đời, có ra là do vật chất. Cõi đời còn có là do cái ác. Kẻ mà muốn có cõi đời, thâu giữ chấp lấy, là đã bị mê hoặc. Người ấy rồi sẽ thất bại, không còn hy vọng, họ sẽ khổ sở điên cuồng, tự vận liều mạng, uổng công vô ích ! Đời là cõi ác trược đời đời, thế mà có kẻ kia lại nói, tôi chỉ muốn làm con ma đói, ở hoài giỡn chơi nơi đống rác đó, chẳng cần hưởng món chi hết ! Những người ấy, tâm hồn bị chôn trong trần gian bụi bặm, chết ngộp trong cái vỏ khổ của hòm chôn, là bởi sự hiểu lầm nơi sắc thân vậy ! Sống làm người ta, thác làm ma, “nhơn” là sống, “vô nhơn” là chết ! Có người lại lấy thân của người, mà đắp cho thân mình, sái quấy tội lỗi, để vui chịu tâm chết, mà làm ma. Nghĩa là tâm họ đã thác rồi, đâu còn sống, nào có ai dám thấy nhìn họ, và đâu có biết đến họ nữa. Có nhiều chúng sanh hay làm cho xác thân ra vẻ tốt đẹp, mà trong tâm thì “ma quái”, sự ấy có khác nào lò thịt bằng tường ngói, bên ngoài, tô vẽ trang nghiêm, mà bên trong là chứa sự ác dơ đủ thứ ! Chớ ít có ai mà được trong ngoài như nhau.
Trong đời ít ai được hiểu rằng : Tiên Phật ở nơi rừng núi vườn cây, như nai, vượn, sắc thân vất bỏ xấu xa, mà tâm hồn trong sạch. Người ta mảng tưởng Phật Tiên là thể diện, sắc thân của cải, nơi giữa chốn “yêu ma và quỉ quyệt”, nên có người hăng hái đến nổi phải “lũi” vào sâu, và tới mãi trong vòng tù tội. Đời nào cũng đua chen vào khám tối, kiếp nào cũng lấn lướt tới ngục môn, để làm tù tội mãi mãi, báo đời thiên hạ, làm khổ quan tòa. Có kẻ lại tự xưng ma quái, loài vật, của thiên hạ, làm cho ai ai cũng sợ chạy, nhờm, ghớm cho cái ngông cuồng, khác mặt ! Cũng có kẻ xưng mình Tiên Phật rồi, khỏi cần tu nữa, họ bỏ Tiên Phật đi làm ma quỷ (láo khoét bịp người.)
Họ hủy báng kẻ đang tu, gọi đó là còn chúng sanh (nói để tự xưng) mới còn tu, mà họ quên rằng : Chúng sanh tu, chúng sanh mới được thành Phật ! Cũng có kẻ tưởng lầm, mình tu, là phải làm khổ thiên hạ, phải lo đời, tham muốn của cải, vợ và con của người ! Chính người đã làm cái việc không đời, không bền dài, mà không tự hiểu ; nói quấy mà cho là phải, giống như kẻ chết, thành ma tác quái hại đời hiện tại ! Thật đáng thương xót thảm hại cho quá ! Những kẻ ấy chưa nhận rõ mình là: tay sai của cái ác ! Vật chất tiêu hoại đổi thay mãi mãi, và họ cũng bị chết khổ trung thành, lăn lộn theo như cái ác, không sai chạy.
Những kẻ ấy họ quên rằng : hành vi của họ sẽ phải phản bội lại họ, kẻ khác sẽ hại họ, gương ác quấy ấy hại lại họ. Họ liều mạng, xem mình như vật chất tứ đại chết trơ, như cái ác, nghĩa là họ phải ác, và ác mãi, để phải chịu chết khổ mãi, tới đâu là tới, trối mặc rủi may, mất còn thây kệ.
NÓI TÓM LẠI : 
Vật chất là vị ác thần hung bạo, chúng sanh là tay sai con cháu. Từ xác thịt đến linh hồn, đều bởi ma vương sanh tạo. Tài năng không dở, trí tuệ không tồi, vật khéo, thân xinh, từ trong thân, khẩu, ý đến bên ngoài sự vật, cảnh ngộ thời duyên, chúng sanh, vạn vật và các pháp, cõi đời ác trược như: hầm ma, hang quỷ ... Thảy đều do nơi sự bày bố của ác thần vật chất, biến sanh hóa tạo. Chúng sanh, sanh trong đời, giao phó tánh mạng mình cho vị ác thần điều khiển, sử dụng, họ như những con cừu non, ngoan ngoãn với người chăn; họ sống bằng vọng tưởng, bằng tham muốn, bằng ý dục, không còn lý trí quán xét chi cả. Cái thân của người, như cái hố sâu đời đời kiếp kiếp, họ sống để chịu sự già bịnh, như vách đất lâu năm, rớt sụp từ lần; ở nơi đó ăn lấy lá mục khô rơi, của từ đâu đâu trên cao ban xuống; uống lấy nước mưa, như của đấng tạo hóa nào cho họ lầm tưởng là con cưng của một ông chúa tể ác thần sống mãi. Người mãi sống trong hố hang; thân xác, hết thức rồi ngủ; ngủ rồi thức, không tự chủ, không kiến thức, không thụ động: đành ở trong bóng tối, chỉ biết lo việc uống ăn, chịu bịnh hoạn, lạnh lẽo, âm thầm, ác trược, mà không biết chi là sự thật, của vũ trụ, mênh mông, bao quát. Nơi trong ấy có người chỉ biết cái ác, phải ác, phải sống, phải có vật chất, phải làm tội, không bao giờ chịu ngó trước xem sau, của sự nay vầy mai khác.
Trong đời lắm kẻ mà còn như vậy, trách gì không tai nạn, không khổ sở nhọc sức mà lo cho tất cả. Những người ấy chưa được rõ : có đạo, mới có đời, đạo đức mới là đời đời vĩnh viễn, người tu hiền hết là được, chớ tội lỗi hết, ắt chẳng xong ! người mà hiểu ngược rằng : có đời mới có đạo, có khác nào xúi người ta làm ác gây tội : mặc cho ai tu, mặc cho ai cứu độ, mặc cho ai từ thiện, còn người ta ác thì phải ác, phải làm khổ hại người; nhờ có kẻ ác người kia mới tu, nhờ kẻ giết hại, người kia mới có cứu độ, nhờ có kẻ gian tham, ngưòi kia mới mau thành Phật ! Kẻ ấy làm cho người kia trau dồi đức hạnh, còn kẻ ấy thì kham chịu thiệt thòi, làm ác quấy ma vương phá đời mãi mãi, để chịu khổ mãi mãi.
Kẻ nói rằng, có đời: nên mới có đạo, kẻ ấy có biết đâu rằng: người ta tu hết là được, chớ nếu như mà ác hết, ắt chẳng xong. (Trang 424). Họ xúi người ta làm ác, là để giết hại lại họ, họ khó mà được sống chung cùng thiên hạ. Kẻ ấy như là người mà đã chết, và chỉ biết kiếm tìm : sự chết mãi ! 
Vậy những ai ở trong đời, thấy mình cần muốn sống, thì phải nên hiểu biết rằng: do có đạo đức, nên mới có đời đời; đời đời không phải tham lam, say đắm, nơi vật chất xác thân, mà là phải bằng đạo đức, tinh thần vĩnh viễn. 
Vậy thì chúng ta phải nên tu hết. 
Tổ sư Minh Đăng Quang
Thiền quán, hãy tĩnh tọa, nhìn vào chữ vạn ! )
Meditation, be still is, looking at the swastika! )
"Bấm vào chữ Dịch bên dưới" !  <= (mở trang nầy! trước khi Dịch ! đã có liên kết trang!)
(Hãy bấm  quay trở lại ! Sau khi đã copy bản dịch hoàn chỉnh !) (Copy văn bản dán vào ô Dịch)

Tiếng Việt
Tiếng Anh
Tiếng Pháp
Phát hiện ngôn ngữ
Tiếng Anh
Tiếng Việt
Tiếng Trung (Giản Thể)












Tiêu đề của tôi





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét